'Cam Dai Bay' and Ha Long Bay

I have fond memories of Mr. Hung, my university English-language lecturer. I had great admiration for him as he spoke the language as a native. He was passionate that we students should master the language if we were to teach it to others.

To aid our learning, Mr Hung required us to do a two-minute talk at the beginning of each lecture. Typically he ended up doing most of the talking because we didn’t know what to say.

One of the talks by a classmate still brings a giggle to my lips. It is a story about language interpretation. It goes like this.

A foreigner to Vietnam walks past a wall and saw a sign ‘CAM DAI BAY’ in capitalized letters. Being curious he asks a local, ‘I have been to Ha Long Bay and many other famous attractions, but I have never heard of Cam Dai Bay. I want to go to Cam Dai Bay. Where is it?’

The local fellow shakes his head and grins as he replies, ‘Sir, there’s no Cam Dai Bay place in Vietnam.’ He holds his hand in front of his mouth as he lets out a squeak, ‘Cam Dai Bay means ‘No Peeing’’.

The foreigner shuffles his feet, shifts his backpack, says thanks and mooches off.

Language is a precise tool that should be used as such, otherwise, it can lead one astray. Mr Hung relished this story.
 
Ha Long Bay

The tourist would not have asked the question if the sign was written in Vietnamese properly with the squiggle marks on its letters. It should have been ‘Cấm Đái Bậy’ (‘No Peeing’).

These signs are normally found in low-traffic areas away from the streets where men are not shy to answer the call of nature.

Despite the appeal, it doesn’t help. It is mostly ignored. They don’t care because they think passers-by only see their backs!

Interestingly, I have noticed a similar behaviour in South Africa. However, I’ve never seen a ‘No Peeing’ sign in South Africa.

I hope you enjoy my story and learn a Vietnamese phrase as well, just in case.

By the way, the one place mentioned by the tourist, Ha Long Bay, has a natural feature just off the coast. Ha Long Bay is so famous in Vietnam that it is printed on a two-hundred-thousand-dong banknote (the Vietnamese currency is called dong). This money note is equivalent to US$19.

The iconic rock in Ha Long Bay is printed on a two-hundred-thousand-dong banknote of Vietnam
Photo screenshot from baoxaydung.com

Here are the photos of Ha Long Bay that I took on my one-day trip from Ha Noi, the capital of Vietnam. I was here when the tide was low and it was a cloudy day. I felt like Ha Long Bay didn't treat me well! That's why my photos don't look alluring to your eyes as you may see on travel magazines or Instagram photos. 










The photos were taken in late 2015.

Bim Bim the Duck in the Mekong Delta of Vietnam


Bim Bim, a very proud duck, is a pet of a grade-12 Vlogger in Tra On district, Vinh Long province of Vietnam. Thanks to the presence of Bim Bim the duck, the Vlogger has received 170,000 subscribers on her YouTube channel. Bim Bim doesn’t realise that he/she becomes a star, but he/she enjoys being filmed.

Bim Bim the duck. Photo credit to the Vlogger

Her entertaining videos are evocative of my verdant countryside of Vietnam. In the rainy season, it poured almost every day. The paths were full of mud, which made it difficult for me to ride to school. 

In this video, the girl celebrated Bim Bim’s first birthday. She would show you a typical path lined with lush vegetation and an open-air market at her village.

This video shows a typical day of life in the Mekong Delta.  It rained, rained, and rained. The mom’s vlogger was eliminating broken rice grains and unwanted seeds from rice grains through a handcrafted sieve, and the girl was preparing dinner for Bim Bim the duck. Bim Bim had a feast of boiled golden apple snails, which were his/her favorite food.

I believe her videos provide you a window to a different world – a world of simplicity and a struggle for survival.

Enjoy watching!


Già còn đam mê

Dong ruỗi qua khắp mọi nẻo đường ở đất nước Nam Phi xinh đẹp, mình chứng kiến rất nhiều điều thú vị mà chỉ ‘đi mới thấy’. Đây là một trong những chuyện thú vị trong số 1001 điều thú vị mà mình muốn kể cho các bạn nghe.

Mùa đông ở Nam Phi chỉ có bầu trời xanh không một gợn mây và cỏ úa vàng hanh khô

Đạp xe ngang qua khu dân cư kính cổng cao tường, bạn C và mình thấy một bà lão đang trầy trật cưỡi chiếc xe đạp. Bạn C dừng lại hỏi thăm, còn mình thì dịnh chiếc xe đạp cho bạn C. Bà lão người da trắng có mái tóc trắng bồng bềnh như mây, dáng người mảnh mai như cây bút chì nhưng lưng hơi cong. Bà lão nói chiếc xe đạp này nó không chịu chạy. Xe hơi của bà hư rồi nên bà mới mua chiếc xe đạp hôm kia. Bà nói chiều qua bà chạy thử nhưng nó không chạy được nên chiều nay bà thử lại. Bà cứ bảo chiếc xe đạp này không giống với chiếc xe đạp cũ của bà. Bạn C chỉnh yên xe cho bà rồi nói bà chạy thử xem sao. Đạp được khoảng 10 bước chân thì bà ngã nhào lên bãi cỏ ven đường. Bạn C một tay dựng chiếc xe đạp lên và một tay đưa ra để kéo bà dậy, nhưng bà bảo bà không sao và tự đứng lên được. Rồi bà thử chạy tiếp. Bà lại té, mông rơi lên cỏ và hai chân đưa lên không. Bạn C đưa tay để kéo bà lên; bà lại từ chối giúp đỡ, bảo bà khỏe lắm, bà tự đứng lên được.

Thấy tình hình không xong, một chị da màu đứng bên trong quan sát nãy giờ chạy ra. Chị bế đứa bé mái tóc nâu vàng xoăn tít như sóng biển, rối rít cảm ơn bạn C đã giúp bà. Bà lão lại nói chiếc xe này không giống chiếc xe đạp cũ của bà. Chị da màu nói bà không có xe đạp trước đây bao giờ.

Bạn C gợi ý với bà là bà nên tập chạy chiếc xe đạp mới trên cỏ ở bên trong để có té thì không sao vì đang dịch Covid-19 mà vào bệnh viện thì có nguy cơ nhiễm bệnh vì bệnh viện là ổ bệnh. Bà vui vẻ bảo bà còn khỏe lắm. Bà luôn nở nụ cười trên môi. Bạn C hỏi bà bao nhiêu tuổi rồi. Bà bảo bà mới có 52 tuổi. Chị da màu nhéo mắt nhìn bạn C, nói bà 82 tuổi rồi. Chị chỉ biết lắc đầu nhìn bà cụ đang rất nóng lòng háo hức đạp xe đạp.

Anh làm vườn da đen cũng chạy ra. Anh cũng chỉ biết lắc đầu nhìn bà cụ. Anh nói bà 82 tuổi rồi mà còn muốn đạp xe đạp.  Thôi kệ. Ai cũng để bà làm điều bà thích vì có cản bà được đâu. Bà sống cho bà nên cứ để bà làm điều bà muốn trước khi bà từ giã cõi trần này.

Té ra là bà cụ bị bệnh Alzheimer.

Bởi vậy thời điểm không biết sợ là gì khi bạn bị mất trí nhớ và khi còn bé.

Những lần sau khi chạy ngang qua khu dân cư đó, bạn C và mình nhìn vào bên trong để tìm bà. Không thấy bóng dáng bà đâu. Hy vọng bà vẫn ổn và chạy xe được rồi.



Con đường với hai bên cỏ úa vàng hanh khô chạy thẳng đến tít tận chân trời

Cuộc đời giống như chuyến du hành trên xe lửa (Life is like a journey on a train)

Đây là bảng tiếng Việt do mình chuyển ngữ vào tháng 8 năm 2017:

Cuộc đời giống như chuyến du hành trên xe lửa

Cuộc đời giống như một chuyến du hành trên xe lửa với nhiều trạm lên xuống khác nhau, nhiều chặng đổi thay và nhiều rủi ro.
Lúc ta chào đời cũng như lúc ta lên chuyến tàu cuộc đời, ta gặp cha mẹ ta và nghĩ rằng họ sẽ ở lại với ta trong suốt chuyến đi.
Thật không may, cha mẹ ta sẽ xuống tàu ở ở một ga nọ, bỏ mặc chúng ta một mình.
Khi thời gian dần trôi qua, những người khác sẽ lên tàu. Họ sẽ trở nên quan trọng trong cuộc sống chúng ta: đó là anh chị em, bạn bè, con cái và người mà ta yêu thương.
Nhiều người sẽ xuống tàu và để lại cho ta nỗi nhớ triền miên.
Nhiều người sẽ lên và xuống một cách vội vã đến nỗi ta không nhận ra họ đã an vị.
Chuyến tàu cuộc đời sẽ đầy niềm vui, nỗi buồn, hoài bảo, hy vọng, lời chào, lời chia tay, và lời từ biệt.
Sự thành công trong cuộc sống bao gồm mối quan hệ tốt với nhiều bạn đồng hành đòi hỏi ta phải biết nỗ lực hết mình.
Điều bí ẩn đối với mỗi chúng ta đó là ta không biết khi nào ta sẽ xuống tàu mãi mãi.
Vì vậy, chúng ta phải sống thật tốt: yêu thương, tha thứ, và là chính ta.
Làm những điều này quan trọng vì sẽ đến lúc ta rời tàu mãi mãi, ta nên để lại những kỉ niệm đẹp cho những người sẽ tiếp tục chuyến tàu cuộc đời thiếu sự hiện diện của ta.
Tôi chúc các bạn một chuyến tàu cuộc đời đầy hạnh phúc ở những năm tiếp theo.
Hãy tạo bước nhảy thành công, cho đi yêu thương và mỉm cười với cuộc sống.
Điều quan trọng hơn hết là hãy biết ơn chuyến tàu cuộc đời.
Cuối cùng tôi xin cảm ơn bạn đã đồng hành cùng tôi trong chuyến tàu cuộc đời này.

Khuyết danh

Sân ga Stonehave ở Aberdeen, Scotland vào lúc 7 giờ 15 phút tối vào một chớm xuân se se lạnh
 A stunning view of Stonehaven train station in Aberdeen in early spring with a dose of winter breeze at 7:15 pm in 2011

Còn đây là bảng tiếng Anh cho các bạn muốn luyện tiếng Anh:

                                          Life is like a journey on a train

Life is like a journey on a train with its stations, with changes of routes and with accidents!
At birth we boarded the train and met our parents, and we believe they will always travel on our side. 
However, at some station our parents will step down from the train, leaving us on this journey alone. 
As time goes by, other people will board the train; and they will be significant i.e. our siblings, friends, children, and even the love of our life. 
Many will step down and leave a permanent vacuum.
Others will go so unnoticed that we don’t realize that they vacated their seats!
This train ride will be full of joy, sorrow, fantasy, expectations, hellos, goodbyes, and farewells. 
Success consists of having a good relationship with all the passengers…requiring that we give the best of ourselves.
The mystery to everyone is: We do not know at which station we ourselves will step down.
 So, we must live in the best way – Love, forgive, and offer the best of who we are. 
It is important to do this because when the time comes for us to step down and leave our seat empty, we should leave behind beautiful memories for those who will continue to travel on the train of life without us.
I wish you a joyful journey for the coming years on your train of life. 
Reap success, give lots of love and be happy.
More importantly, be thankful for the journey!
Lastly, I thank you for being one of the passengers on my train!
Unknown



Tôi, một lữ khách độc hành, bắt xe lửa đi thăm lâu đài Dunottar Catstle hùng vĩ cheo leo bên vách đá, nhân dịp nghỉ hè. Mời các bạn ngắm lâu đài Dunottar cổ kính thách thức thời gian và sóng biển.

Nơi khách mua vé để vào lâu đài

Lâu đài giờ chỉ còn những bức tường đá.

Toàn cảnh lâu đài nhìn từ lối mòn đi vào lâu đài.

Cập nhật thêm hình ảnh vào ngày 26.05.2023

Cù Lao Chàm Du Kí

Sau khi đắn đo suy nghĩ là nên đi Cù Lao Chàm từ thành phố Đà Nẵng hay đi từ Hội An khi lên lịch trình ‘’ta ba lô’’, tôi quyết định đăng kí tour đi về trong ngày từ Hội An để rút ngắn thời gian đi tàu.
Ở bến tàu đi Cù Lao Chàm, chú hướng dẫn viên bảo trên đảo cấm sử dụng bọc ni-lông để bảo vệ môi trường đảo. Thế là tụi tui phải mua túi vải ở quán nước ngay trước bến tàu để thay cho cái bọc ni-lông đựng chai nước uống và ít trái cây. Khi đến đảo, tôi thật không ngờ hòn đảo sạch ơi là sạch, không một miếng bọc mủ và không khí rất tinh khiết.

Bãi biển cát trắng mịn

Tính tôi hay tò mò, đi tới đâu là hỏi tới đó. Tôi hỏi thăm chú hướng dẫn viên già đầy kinh nghiệm, chân đi khập khiễng vì khuyết tật. Chú bảo đời sống nhân dân trên đảo chỉ nhờ vào mấy tàu đánh cá, không hưởng được mấy từ dịch vụ du lịch trên đảo vì tiền thu từ du lịch trên đảo do các công ty du lịch ăn chia hết rồi. Chú nói nếu khát nước thì nhớ mua nước ủng hộ các cô trên đảo. Ly nước mát từ lá rừng hái trên đảo ngọt thanh và mát lạnh. Đường đi lên ngôi chùa cổ rất nhiều cô bán nước ngồi dọc hai bên lối đi chào mời khách. Tôi nói với một cô bán nước là sẽ mua khi quay trở xuống. Nhưng khi trở xuống thì chú hướng dẫn viên dắt đoàn đi đường khác để ngắm đảo nên lòng tôi thấy áy náy vì không ủng hộ cô bán nước được.

Con đường mòn lên chùa 

Điều tôi bất ngờ là chú hướng dẫn viên từng là giáo viên dạy tiếng Anh ở một trường cấp hai. Nhưng do thời đó chú có bốn đứa con đang tuổi học hành và không mặn mà với nghề giáo nên chú chuyển sang làm hướng dẫn du lịch. Chú nói chú rất vui với nghề vì vừa được đi đây đó gặp gỡ đủ mọi loại người, vừa giới thiệu vẻ đẹp Quảng Nam với bạn bè trong và ngoài nước. Kiến thức của chú rất rộng, tôi nghe mà đã lỗ tai.

Sau khi tham quan bảo tàng trưng bày sinh vật biển và giếng chùa, đoàn thay đồ đi lặn biển ngắm san hô. Trong đoàn có khoảng dưới 15 người gồm ta lẫn tây, các bạn ta thì lo đi thay đồ, còn các bạn tây thì ung dung ngồi ngắm biển trời, bọt nước. Tôi hỏi một bạn gái tây từ Mỹ, ‘’Sao tụi bây không đi thay đồ?”. Bạn nhìn tui cười bảo “Tụi tao không cần thay đồ.” Tôi thấy mình quá ‘’lúa’’, và nhủ rằng lần sau đi biển cũng sẽ mặc như bạn tây cho tiện. Trong khi gái ta xếp hàng chờ thay đồ ở nhà vệ sinh công cộng, thì gái tây chỉ việc cởi cái đầm ngay tại bãi biển và có thể nhảy ngay xuống biển trong bộ đồ tắm hai mảnh xinh đẹp. Sau khi bơi, lặn hụp ngắm san hô xong thì các cô tây lên tàu lấy khăn tắm choàng quanh người chặm nước, từ từ để gió biển hông khô bộ bikini rồi mặc lại cái đầm, còn các cô ta thì lên bờ dội lại nước ngọt và thay đồ. Tây, ta khác nhau quá nhỉ. Bạn tây không sợ nắng, không sợ mặn của biển.

Cù Lao Chàm nhìn từ thuyền ta đi

Nói ngắm san hô, chứ tui cũng hụp xuống trồi lên nhưng chẳng ngắm được gì vì cái tội không biết bơi nhưng thích khám phá. Tội nghiệp em giám sát ‘’đội lặn ngắm san hô’’ để bảo đảm an toàn cho khách phải kéo tôi lại gần thuyền vì sóng dập tôi xa dần xa dần. Em than ‘’kéo người không biết bơi nặng quá’’. Nếu không có áo phao thì tui cũng không có gan nhảy xuống biển ngắm san hô đâu. Sau lần lặn ngắm san hô không thành công đó, tôi quyết tâm đi học bơi ở một nhà văn hóa thiếu nhi khi đã qua độ tuổi 30. Khóa học hai tháng và học chung với con nít, nhưng học được một tháng thì tôi nghỉ do một lần vào không chịu nổi cái mùi Chlorine quá nặng. Khi ở tuổi học cấp hai, tôi cùng nhỏ em hết ôm bập dừa, rồi tới bập chuối để học bơi ở con kênh nhỏ sau nhà mỗi khi nước lớn vào buổi chiều, cũng uống nước xình vì bơi chỗ cạn gần bờ. Chắc do tự học và học không đến nơi đến chốn nên tôi không biết bơi. Nghe dân gian truyền miệng nhau rằng nếu cho chuồn chuồn cắn rún/rốn thì sẽ biết bơi. Nhưng tôi chúa sợ đau nên nào dám đưa chuồn chuồn lên bụng mình cho nó cắn rốn. Thành ra tôi chẳng biết bơi dù mang tiếng lớn lên ở vùng sông nước chằng chịt. Giờ thì tui bơi được nhưng không bơi bướm, bơi ếch như người ta, mà bơi nhái. Tôi an ủi mình thôi thì bơi gì cũng được miễn xuống nước không chìm, và có thể hụp xuống đáy biển để ngắm san hô là được.

Những con mực phơi nắng trắng muốt
Sau khi lặn biển ngắm san hô, đoàn quay lại đảo ăn trưa, rồi sau đó sinh hoạt tự do tại bãi biển. Các bạn tây thì phơi mình dưới nắng biển, xong rồi chơi nhảy dù biển. Các bạn ta thì nằm trên ghế dài dưới rặng dừa mát rượi, không dám xuống biển tắm vì trời trưa nắng đổ lửa, sợ đen da. Khi đến giờ đã hẹn, đoàn lên tàu quay về phố cổ Hội An, kết thúc chuyến đi đảo như mong đợi. Trong khi chờ đoàn khách lên tàu, tôi dạo quanh bến tàu, mua quà lưu niệm và thưởng thức mực nướng tươi giòn ăn ghiền không chịu được. Tất cả đồ lưu niệm và thức ăn trên đảo đều được đựng bằng túi giấy. Đây là điều mà tôi thích nhất ở Cù Lao Chàm, và ước gì ở đâu của Việt Nam mình cũng nói không với bọc ni-lông nhỉ.

HNM
Ảnh chụp năm 2016 trong chuyến du lịch miền trung. Chúng tôi, một lũ bạn bốn đứa, lên kế hoạch du lịch bụi miền trung. Bắt chuyến bay từ Sài Gòn đi sân bay Đồng Hới ở Quảng Bình. Sau khi khám phá Quảng Bình, chúng tôi đón xe đò đi Huế. Từ Huế, chúng tôi bắt xe khách chất lượng cao đặt từ một homestay mình ở đi Hội An. Và từ Hội An chúng tôi bắt xe khách đi Đà Nẵng. Sau khi phong lãng ở Đà Nẵng, chúng tôi đáp máy bay về lại Sài Gòn. Đó là một chuyến du lịch vui bổ và rẻ rất mở mang tầm mắt. Vì tự đi nên thích ở đâu thì lưu lại lâu hơn chút xíu và thuê xe honda để 'thực địa' một cách thực tế và chân thật.

Viết ngày 02/03/2018

Em là hoa cúc họa mi

Cuối tháng 11 khi tiết trời se se lạnh và là lúc những em gái Hà Nội xúng xính váy áo mùa đông cùng khăn choàng sắc màu đẹp mắt. Tôi có một chuyến công tác ở Hà Nội.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi ra Hà Nội, một Hà Nội mà tôi chỉ được nghe và được ca tụng trong âm nhạc, thơ ca.

Thực ra tôi ở Hà Nội chỉ có một ngày để tham gia hội nghị cấp toàn quốc, còn lại thì tôi chỉ ngủ đêm ở Hà Nội để một sáng đi Quảng Ninh thăm Vịnh Hạ Long và một sáng đi Ninh Bình thăm cố đô Hoa Lư và Tam Cốc. Hội nghị diễn ra vào thứ sáu nên tôi tranh thủ hai ngày cuối tuần để đi thăm thú vài nơi gần Hà Nội vì tôi biết mình sẽ ít có dịp quay lại Hà Nội mà không phải trả tiền vé máy bay hai lượt đi về!

Tôi chỉ có khoảng hơn một tiếng để ngắm Hà Nội cho no con mắt của đứa con miền Nam đói phong cảnh hữu tình của Hà Nội. 

Xe của công ty du lịch sẽ rước tôi lúc tám giờ.

Phải công nhận rằng Hà Nội dịu dàng trầm mặc với 36 phố phường mà tôi đi mỏi cả chân nhưng chỉ đi được vài con phố, với Hồ Gươm yên ả thanh bình trong buổi sớm mai lành lạnh.

Nhưng trên tất cả, điều tôi ấn tượng nhất và ngắm đến muốn rơi con mắt. Và tôi chắc chắn với bạn rằng bạn chỉ nhìn thấy ở Hà Nội mà thôi. Một nét riêng rất Hà Nội: những người phụ nữ bán hoa trên chiếc xe đạp đơn sơ!


Tôi choáng ngợp trước hình ảnh những người phụ nữ tảo tần đạp chiếc xe đạp chở đầy hoa – một loài hoa nho nhỏ màu trắng tinh khiết nổi bật giữa những sắc màu của phố phường hiện đại. Cho đến tận bây giờ khi viết những cảm nhận này, tôi mới biết loài hoa xinh đẹp này có tên là cúc họa mi.

Họa Mi - ôi nghe cái tên cũng thấy nó đẹp dịu dàng và mong manh đến xao xuyến trái tim của một kẻ thấy hoa rơi chệt thoáng buồn!


Tôi thầm nghĩ hoa gì mà đẹp đến nao lòng như thế! Lập tức tôi có ý định mua một bó hoa xinh xinh dung dị này, nhưng mua rồi thì làm sao tôi mang về Sài Gòn được vì tôi còn đi chơi nữa. Thế là tôi đành tiếc nuối ngắm cúc họa mi của các chị bán hoa di động trên phố bằng chiếc xe đạp rất nên thơ.

Tôi tình cờ nhìn vào nhà của một người Hà Nội. Ôi kìa! Nàng họa mi của lòng tôi! Một bình hoa trắng muốt dịu dàng trong một lọ hoa thủy tinh trăng trắng tạo điểm nhấn sáng bừng cả gian phòng. Gia chủ chắc hẳn cũng là một người yêu cúc họa mi như tôi.

 Phải nói rằng tôi phải lòng nàng cúc họa mi ngay từ cái nhìn đầu tiên!


Nàng cúc họa mi không kiêu sa như nàng hồng. Nàng không rực rỡ như đóa mẫu đơn sắc thắm. Nàng không khoác áo tươi hồng như cẩm chướng. Nàng cũng không ánh vàng bắt mắt như hoa cúc. Nàng nhẹ nhàng thanh thoát trong chiếc áo trắng muốt, thon thả yêu kiều điểm nắng đông bằng đôi mắt vàng lung linh thật dịu dàng.




My Dream Journey to Phú Quốc Island

Some images and stories are imprinted in one’s memory forever. It has been so for Phu Quoc Island in Kiên Giang Province. I was probably a teenager when I first heard about and saw postcards of Phu Quoc Island among my father's piles of accumulated magazines and newspapers. It was like a mirage that appeared before my eyes at regular intervals. As a girl from a poor family, it felt like a dreamland that existed in make-believe; a place that I would never be able to see and touch and smell. But that did not stop me from dreaming, and I know that dreams are the trigger for great things. Dreams can never be too big!
Sao beach

After a year of hard work as a school teacher, the school management decided to go on an excursion, not just any old excursion, but a journey to Phu Quoc Island; the enchanted place in my childhood dreams which I saw on postcards my father kept and my university friend gave me. She's born and brought up in Kiên Giang Province. That was a green place with tree-lined dirt roads, delicious golden fish sauce farms and white-sand beaches.

As teachers, we can’t afford to travel by plane, so we’re journeying to Phu Quoc by coach and ferry. While these modes of transport are cheaper, they are very time-consuming. It is about 390 km from my school to the ferry embarkation point; it took a lifetime to sit so still as the bus ground its way through traffic, villages, and multi-stops. However such delays and slowness did not dim my excitement or prevent us from having great fun.

After all, I was off to Phu Quoc! I stood ready at my school gate at 10 p.m. on 24 May 2013 peering down the road for the bus, my heart beating and my legs shivering. I couldn't wait any longer for my first trip to an island in my native country.

We stopped at Rach Gia city at 5 a.m., and enjoyed breakfast in a pleasant eatery right alongside the sea; I could smell the salt on the breeze. The sky became ominously grey before the sea wind picked up, blowing strongly. Luckily, this such weather was generally over in ten minutes and soon I saw a clear blue sky emerging.

However, as luck would have it, as soon as we boarded the ferry to 'my' island, it began to rain again. We spent almost three hours on a ferry. We whiled away the time viewing the sea and many islands that litter the sea in the area. I was accustomed to ferries in Scotland, and it was easy for me to stand up from my seat or go to the top deck where it was hot and windy if I wanted to view the sea. 

After what seemed like an interminable time; which I tried to pass as best as I could doing different things like looking out of the window, watching some music videos and sleeping and sleeping again, we reached Phu Quoc Island. The weather here was unpredictable, reminding me of the weather in Scotland – all four seasons in a short time. It was pouring down as we arrived, so we stayed calm on board, watching many bus drivers on the landward side, who were waiting for their passengers in the rain. The rain kept pouring down, so we eventually decided to be brave and disembark despite not having raincoats. We all got soaked in a flash, but unfortunately, our luggage didn’t. I was delighted to step onto Phu Quoc Island. It had been a very long journey to get here. My colleagues and I stayed there for two days and two nights; we discovered Pearl Island, which is nearly as big as Singapore.

Day 1:

After checking into a cosy guesthouse, we walked to a nearby restaurant for lunch. Believe it or not! It was raining again! The restaurant was so busy we all aged while waiting to be served. More seriously, we lost our lunch appetite while waiting for the second dish, and they run out of rice – so it was either dinner or back to our lodgings. For the sake of refueling, we filled our stomachs with food, rather than making lunch an occasion for socializing and enjoyment. Thereafter we went back to the guesthouse by bus. We changed into dry clothes and readied to visit other tourist attractions on the southern island.
Checking-in at our cosy guesthouse.
I wore yellow clothes and accidentially the guesthouse welcomed me in yellow too. Yellow used to be my favorite colour. I was so obsessed with yellow that whenever I saw yellow clothing I would buy it on the whim. I even had some tailored blazer and trousers in yellow.



En route, we stopped at a pepper farm for 30 minutes. I posed for pictures at the shop, as we do with our mobiles, and bought black peppercorns for my mum back home. No peppercorns in other plantations in Vietnam are as tasty as those in Phu Quoc Island. The peppers are apparently very good quality so I look forward to using them in dishes I shall prepare.  The aromatic smell is addictive and unique; I smelt it again and again.
The pepper vines are winding around the cement poles.
The pepper plantation is full of puddles after some showers of rain.

I was terribly excited to be going to the next destination, Tranh Waterfall. Sadly, my joyous expectation was dashed by human behavior. The ticket seller was obnoxious. He was annoyed when we wanted to buy tickets individually. He wanted to sell tickets for a group so that he didn’t have to give change to each visitor. He even began quarrelling with one of my colleagues who also hoped to see the waterfall, but also could not enter. After this awkward incident, we left Tranh Waterfall immediately, feeling let down by the poor service there.  The colleague, who got angry with the ticket seller, said that the waterfall was probably not breathtaking at that time of year in any case, because of the limited capacity of water at the beginning of the rainy season. Therefore, I did not regret not seeing the gorgeous waterfall with my own eyes. 

Our next destination was Ham Ninh fishing village. There were not many fun things to do here. However, we enjoyed some drinks which were considered healthy and fresh, such as sugar cane juice and water coconut juice. We strolled along the port where fishermen hurriedly transported fish and squids on their rustic motorcycles. We had a closer look at live seafood at the open-air food stalls. It felt like we were in an aquarium in Nha Trang City, but this aquarium brought real life and colours, not the man-made boring ubiquity that we would find in any city.
Peaceful Hàm Ninh village

Hàm Ninh village
Live seahorses in a fish tank with oxygen pumps. There is no flesh in them, but they are rare and expensive due to the demand for medical use.

We returned to the guesthouse and had a lovely walk along the beach. We watched the strong waves behind Dinh Cau night market crashing into the beach studded with rocks of all size and shape but still friendly enough for beachgoers. I did not go to dip my feet in the beach as the sun had already set. I went window shopping, instead; seeing only heaps of cheap bric-a-brac. Afterwards I took a late dinner with my colleagues. Again, we had to wait long to be served and were tired by the waitress who brought us a dish that we had not ordered. We were too starving to wait for our ordered food, so we simply wolfed the dishes as they came. Phu Quoc Island was not building a great reputation for quality or speed of service when it was flooded with tourists in peak season! 
Dried fish in Hàm Ninh village
Dried fish is one of the staple foods in Vietnam. The vietnamese can dry fish of any shape and size for future use. Of course, dried fish is very salty, but it is perfect to pair with plain rice and vegetable soup.

Day 2:
The next day in Phu Quoc was more relaxing and enjoyable than the first one. I was taken to a rose myrtle wine factory where visitors could taste rose myrtle wine. What I liked here was walking through the rose myrtle farm behind the showroom; the purple flowers were a magnificent sight. The flowers and their purple colour reminded me of a famous, but sad, romantic song that is popular with my parents’ generation. It saddened me to think about them.
An appealing display of pearl shells at the pearl shop

From the pearl shop, I hopped on the bus again to visit a prison camp for Vietnamese POWs. A friend of mine was right when he chose not to go to this camp on his vacation. The scenes depicted made me feel sick. I was sure I would have nightmares about these barbarisms. I do not understand why people treat other human beings in such ways. 
Layers of razor wire fences surrounded the prison camp




On the last leg of the trip, we went to visit one fish sauce 'estate' among hundreds of them on the island. A trip to Phú Quốc Island won't complete without a tour to a fish sauce 'estate'! We were amazed to witness the process of how fish sauce is made. Each pure salty drop of fish sauce is a product of labour and time and skills that are passed on from generation to generation. I did not buy any fish sauce although I consume fish sauce in every dish every day. It is not portable to carry.
Huge tanks are used to ferment fish sauce



Luckily, the next tourist attraction, Bai Sao beach, abated my dismay and fearfulness. The beach was serenely beautiful.  Unlike the beach next to my guesthouse, Bai Sao beach has tiny waves, like a gentle ripple on a pond. The gentle wave caressed the white sand and tickled my bare feet. There are many watersports offered here and mostly used by foreigners. I did not go swimming at this beach because it was boiling after midday. Only the foreigners seemed to enjoy sunbathing in the midday heat. They were lying down on the beach getting a suntan. I walked along the beachpristine and eemingly unpeopled and took some splendid photos. It felt that the beach belonged all to me. The others in my group did not take the walk as I did, so they did not discover the natural beauty of Bai Sao beach as you can see in the pictures I’ve attached. 


Charming coconut trees admire their reflection in the white-sand mirror
The water is so crystal clear you can watch tiny fish dancing

Although I did not have a swim at Bai Sao beach, I rode the waves at the beach near my guesthouse for nearly an hour. I enjoyed a late afternoon swim with two girls in their early twenties with joy until twilight. I accidentally swallowed sea water when I attempted to learn how to swim by myself. The most relaxing thing for me was standing in the sea and jumping up when the waves came towards me, hugging me, elavating me with their 'tight squeeze' and singing to me.

After about 30 minutes of being lashed by the waveas cool as cucumber taken out from the fridge, we walked back to the guesthouse, dressed up and then ate dinner in Dinh Cậu night market. This time we went to a different food stall to try new tastes. Once bitten, twice shy! The first night’s joint would not see us again!

The next morning, I got up early to pack my luggage before hopping on the coach to head home. Saying goodbye to the pearl island, I promised myself that I would go back someday to enjoy fresh seafood and swim in the white-sand beach again. 

HNM