Showing posts with label Suy ngẫm. Show all posts
Showing posts with label Suy ngẫm. Show all posts

Nothing is Impossible Till It's done

 Last week I watched the documentary 14 Peaks: Nothing is Impossible on Netflix. It is so inspiring and leaves me in awe and contemplation at the same time.

The Nepali-born boy, Nims, broke the record of conquering the 14 peaks of the world. Among the 14 peaks, K2 is the most dangerous. More than 100 extreme mountain climbers call it a resting place. He says, 'Whether you are white or black, there is only one rule.' Listening to that, I know exactly what he will say next. Can you guess what he says next?

Nims completes, 'If you give up, you fail'. Yes. A million yes. If you give up, you fail. Remember that.

Facing hardship, he is adamant that he will die tomorrow, but he isn't going to die today. That giving up is not in his blood.

When suffering from calamity, he questions himself. Why do I have to do this?  I do too. I think it is normal to question ourselves when things do not go well as expected, and we even want to give up. After all, we are all human beings!

I question myself too when I feel like I can’t endure pain in my mountain bike training. My heart rate skyrockets; my legs are shaking and they refuse to listen to me; I’m huffing and puffing on the way up to the hill. I think I will die! I’m doubtful about what I’m doing: Why do I have to do this? Isn’t better to stay home, sink into my puff leather couch, nibble on popcorn and watch Netflix? Then I cry and feel sorry for myself. However, later on, when I can cycle up and up and up to the peak of Swarberg Pass in Prince Albert, I see that my hard work and endurance pay off. I marvel at the open and vast vista of Prince Abert mountains in gratification. I’m grateful to be on top of the mountain. I’m grateful that my husband was tough on me so that I could cycle with him and his friends, see interesting people and eye on beautiful places which a uni degree and Master’s degree I have earned never provide me with.

For those who have been up to the summit of Prince Albert Pass, they surely know how challenging it is to be there, in a 4x4, let alone on a bike. Some asked me, ‘Are you mad?’ when I told them I cycled there. I think I’m! 

Have a look at Prince Albert Pass in the video below.



Swartberg Pass. Photo taken in 2019

Me at Teeberg, a popular rest stop for tee, in 2019. At that time, this was the highest point in Prince Albert Pass that I could cycle up to.
It is blanketed with snow in winter.
Tee is an Afrikaans word for tea.

To cut the story short, it is the doing that counts. Just do it. Just do it.

When you feel like the devil of 'giving up' starts to eat you, you just try a bit more, just a bit more. Then you will get to where you aim for. You are much stronger than you think!

Nothing is impossible till it’s done. The former president of South Africa, Nelson Mandela, also followed this mantra. He said: 'It always seems impossible until it’s done.'

If you need an activator to push you further to do the things you need to do and overcome your inertia, Apha is the one. Check it out here https://karoo.world/alpha/

Me at the summit of Prince Albert Pass in 2021.
After two years of training, I could be able to climb up to the top on my bike.


Cycling up to the peak is time-consuming and labour-intensive. It is not a doddle. However, once I'm on the top, I realise cycling down is a real problem. Gravity pulls me down fast. I'm descending like a rocket, without paddling.
My husband advised me, 'If you feel you can't go on, you must stop and rest. I want you to go home in one piece. No helicopter can come here to rescue you.' Oh dear! I didn't stop to rest at all. I was so glad that I went home in one piece, with no broken limbs.

Here are my two cycling companions at one hairpin of the pass.
I spotted eight different kinds of Protea along the pass on the way up. I told myself I would stop on the way down for Protea photos, but I didn't because it was not easy due to the monster named Gravity. I regret missing this opportunity.


Luckily, I managed to take a photo of one kind of Protea on the way up,
almost at the peak of the pass.
Please don't ask me the name of this pink Protea! ^^

P.S. 14 Peaks: Nothing is Impossible is a must-watch documentary for you!

Làm thế nào để trở thành một công dân toàn cầu

 Chắc hẳn các bạn đã quen với cụm từ ‘công dân toàn cầu’ (global citizen). Vậy bạn có biết công dân toàn cầu là gì không?

Trong bài viết này mình sẽ giới thiệu các bạn về định nghĩa của công dân toàn cầu và làm sao để trở thành một công dân toàn cầu.

Công dân toàn cầu là gì?

Bấy lâu nay, theo mình công dân toàn cầu là người đi hoặc sống ở nhiều quốc gia khác nhau và có tiếp xúc với sự đa dạng về văn hóa, con người và ngôn ngữ. Nhưng mình đã hiểu sai. Công dân toàn cầu là cá nhân có nhận thức và hiểu về thế giới, hay môi trường sống của mình ở mức độ địa phương và mức độ toàn cầu, và đóng vai trò tích cực trong cộng đồng. Họ tạo sự ảnh hưởng cho cộng đồng và chung tay với mọi người góp phần làm hành tinh xanh của chúng ta đẹp hơn, bình an hơn và công bằng hơn. Họ chịu trách nhiệm cho việc mình làm.

Tớ đây, ở Royal Observatory Greenwich trong một chuyến đi du lịch London vào dịp nghỉ hè.
Hè là đi chơi khám phá nước Anh tuyệt đẹp.

Cách trở thành công dân toàn cầu

1.       Có ý thức

Hãy ý thức về quần áo và thức ăn bạn mua. Với công nghệ hiện nay, chỉ cần vài cái nhấp chuột là bạn biết được nguồn gốc của vật mà bạn muốn mua. Khi mua quần áo, mình có thói quen đọc nhãn trên quần áo. Mình muốn biết chất liệu của nó là polyester hay cotton, sản xuất ở Việt Nam hay Trung Quốc, và cách giặt ủi như thế nào để giúp mặc nó bền và lâu hơn. Khi mua thực phẩm, mình ưu tiên hàng Việt (cụ thể là hàng địa phương của các doanh nghiệp nhỏ) để giúp nông dân Việt Nam thay vì mua thực phẩm nhập từ nước ngoài.

2.       Nhận thức xung quanh

Đừng lạc mất trong thế giới riêng của mình. Phải biết chuyện gì đang xảy ra trên hành tinh này. Một cách để cập nhật thông tin xung quanh là theo dõi trang Facebook hay Twitter của một cơ quan báo chí nào đó. Thí dụ như bạn theo dõi page của báo Tuổi Trẻ để cập nhật tin tức ở Việt Nam, hay BBC News để cập nhật tin tức thế giới.

3.       Đọc, đọc và đọc

Đọc để mở rộng sự hiểu biết, vốn sống và tầm nhìn.

Đọc ở đây không giới hạn ở đọc tiểu thuyết. Hãy đọc nhiều thể loại khác nhau như lịch sử, địa lý, và hồi ký. Hạn chế đọc hoặc không đọc sách self-help hay sách dạy làm giàu vì nó chẳng giúp ích gì nhiều cho bạn do mỗi người mỗi hoàn cảnh khác nhau thì làm sao áp dụng cho mình được.

Đọc báo, tạp chí giúp cập nhật tin tức, nắm bắt khuynh hướng và hòa nhập cộng đồng. Chủ nhật nào mình cũng háo hức mua The Sunday Times ở Nam Phi để vừa theo dõi tình hình trong ngoài nước, vừa cười ngặt nghẽo hoặc tức giận với mục Mambara of the Week (tạm dịch: Kẻ ngu Trong Tuần)  đầy châm biếm, giống như Tuổi Trẻ Cười ở Việt Nam. Ở Nam Phi, nơi tự do ngôn luận và tự do báo chí được tôn trọng, các quan chức cấp cao hễ làm sai chuyện gì ảnh hưởng đến lợi ích chung của người dân đều bị đưa lên mục này. 

Nói về việc đọc, mục tiêu đăt ra trong năm 2020 của mình là đọc 20 quyển sách. Nhưng mình đọc chưa được 05 quyển vì mình còn đọc báo mạng và nghe sách nói. Nếu bạn tò mò muốn biết mình đọc sách gì, thì đây là danh sách:

I have life, Waiting for the Barbarians (tác giả JM Coetzee), Back to Angola (tác giả Paul Morris), The Only Way to Do It … is to Do It (tác giả Carmel McConnell), và Anton Rupert.

Nếu bạn di chuyển nhiều thì có thể nghe sách nói. Trên YouTube có hàng ngàn sách nói chờ bạn, với điều kiện là bạn phải biết tựa sách. Một điều thú vị là khi bạn nghe sách này thì sẽ có danh sách sách khác cho bạn nghe. Vậy là danh mục sách bạn nghe sẽ nhiều hơn.

Hai sách nói mình nghe trên YouTube vào tháng 12 này rất ý nghĩa là Animal Farm của Goerge OrwellBinh Pháp Tôn Tử (The Art of War by Sun Tzu).

Tạo hành động đọc thành một thói quen thường nhật còn giúp bạn mở rộng vốn từ. Điều này đúng không chỉ với tiếng mẹ đẻ mà còn với ngoại ngữ mà bạn đang theo học.

4.       Học một ngôn ngữ mới

Học một ngôn ngữ mới sẽ mở ra một chân trời mới cho các bạn. Khi biết một ngôn ngữ khác, bạn sẽ biết về một nền văn hóa mới.

Học ngoại ngữ sẽ dể dàng hơn khi bạn có động lực và mục tiêu học. Thí dụ, muốn du lịch nước Nhật thì ban nên học những câu giao tiếp thông dụng bằng tiếng Nhật để chuyến đi của mình thú vị hơn dù cho bạn đi theo đoàn. Không phải mình không tin vào hướng dẫn viên, nhưng mình tự tin hơn và hào hứng về chuyến đi hơn khi mình biết ngôn ngữ của nước mà mình đi.

5.       Du học

Du học là cơ hội tuyệt vời cho bạn tìm hiểu về văn hóa và con người ở nước mà bạn đi học. Việc tiếp xúc với một nền văn hóa mới sẽ thay đổi quan điểm sống và cách nhìn của bạn. Cuộc sống của bạn sẽ như một cầu vồng vì bạn được tiếp xúc với nhiều người từ những nền văn hóa khác nhau.

Tuy nhiên không phải ai cũng có điều kiện để đi học nước ngoài. Lí do là khi du học bạn phải chi trả rất nhiều tiền. Nào là tiền học phí. Nào là tiền chi phí ăn ở. Nếu được, bạn hãy tìm học bổng. Tùy theo khả năng, bạn có thể tìm học bổng bán phần hay toàn phần.

Việc du học sẽ không giúp nhiều cho bạn, trừ việc bạn có tấm bằng nước ngoài, nếu bạn không chịu học hỏi và hòa nhập môi trường mới. Ngày xưa, khi mình đi học theo một học bổng toàn phần của chính phủ Việt Nam ở Scotland, gặp các bạn Việt Nam, bọn mình nói tiếng Anh với nhau vì người này tưởng người kia là Thái hay Trung Quốc. Sau khi trao đổi dăm ba câu, thì tụi mình chuyển sang nói tiếng mẹ đẻ hết. Vậy là cơ hội luyện tiếng Anh bị giảm. Khi đi chợ thì mình cũng không sử dụng tiếng Anh nhiều, trừ việc nói cảm ơn, vì siêu thị bày hàng nên chỉ việc đi lại lấy, không cần hỏi han gì. Ở trọ thì mình ở kí túc xá chung nhà với ba cô gái Trung Hoa nên cơ hội nói tiếng Anh không nhiều vì tụi nó không thân thiện lắm. Bốn đứa dùng chung phòng bếp, và mỗi lần chạm mặt nhau thì chỉ cười xã giao rồi chào nhau hỏi mày khỏe không. Thế là hết đoạn hội thoại. Vì vậy, mình tham gia nhóm đi bộ cùng người bản xứ mỗi thứ bảy và đi nhà thờ vào chủ nhật. Có một bà cụ muốn truyền bá đạo Chúa thêm cho nhiều người nên bà đưa rước mình mỗi chủ nhật. Bà rất ngoan đạo và thân thiện. Thậm chí bà dẫn mình về nhà bà uống trà.

Ở phiên chợ Giáng sinh ở thành phố Edinburgh, Scotland năm 2010 

Bài viết này dựa theo nội dung của how to be a better global citizen

Nguồn tham khảo

https://www.oxfam.org.uk/education/who-we-are/what-is-global-citizenship/

https://www.gvi.ie/blog/7-steps-to-become-a-global-citizen/

https://tuoitre.vn/hanh-trinh-tro-thanh-cong-dan-toan-cau-cua-nguoi-tre-viet-20191111172047051.htm

https://nhandan.com.vn/baothoinay-xahoi/hoi-nhap-voi-chuan-cong-dan-toan-cau-619385/

Leaving town for the countryside (Bỏ phố về quê)

 

This is me, wandering around in a vegetable garden in Đồng Nai Province in Vietnam

To some young people in modern times, living in the city is not as alluring as living in the country anymore. Some avoid the hustle and bustle of the city by leaving for the countryside for a low pace of life.

They consume what they produce. They pick fruit and vegetables from the garden; They collect eggs and raise fish.

They sow seeds, water them, and watch them flower, nourish and produce fruit or leaves. Later on, they collect them and enjoy them. To me, doing so is contentment. That is a part of life that city dwellers are missing.

They live in harmony with nature. They enjoy seasonal fruits and vegetables. They respect nature by using the remains of their produce as compost for the next crops.

It sounds like a perfect way of living to me.  One day when I build up enough savings, I also leave town for the countryside to live a pastoral life.

To some young people in modern times, living in the city is not as alluring as living in the country anymore. Some avoid the hustle and bustle of the city by leaving for the countryside for a slow pace of life.

Country dwellers live in harmony with nature.

They pick fruits and vegetable from their own garden, collects eggs from hens they feed, and raise fish in a pond at the back door.

They sow seeds, water them, and watch them bloom, mature and produce fruit or leaves or flowers. They respect the cycle of nature by using the remains of their produce as compost for the next crops. Harvesting, consuming and sharing their own produce is a priceless experiment. To me, doing so is contentment. That is a part of life that city dwellers miss out on.

It is a perfect way of living for me. One day when I build up enough savings, I also would love to leave town for the countryside to live a quiet pastoral life.

I was sitting on a bale of rice straw in my friend's village, contemplating how my life would turn out. My smile was deceiving ...

Li Ziqi (Lý Tử Thất), a Chinese girl, is a wonderful example of this living style. She has attracted more than ten million subscribers on her YouTube channel. People are fascinated by her videos which depict her lifestyle and delicious foods. I’m fascinated by one of her answers in an interview. She said ‘When I worked in the city, it was about survival. Now when I work in the countryside, I feel like I’m truly living.'

In Vietnam, we have ‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ (Kitchen on the Hill). The girl behind ‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ is Tâm An. She has been criticized as a replica of Li Ziqi. People in Vietnam, as well as China, believe that this Vlogger imitates what Li Ziqi has done in her videos. However, others praise her work and consider her as ‘Li Ziqi of Vietnam’.

I have come across Li Ziqi (Lý Tử Thất), a Chinese girl, who is a wonderful example of countryside living. She has attracted more than fifty million subscribers on her YouTube account. 

People are fascinated by her videos which depict her life and the delicious foods she cooks. I am fascinated by one of the answers she gave in an interview, saying: ‘When I worked in the city, it was about survival. Now when I work in the countryside, I feel like I’m truly living.'

Vietnam has its own version of Li Zigi. It is ‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ (Kitchen on the Hill). The girl behind ‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ is Tâm An. She has been criticized as a replica of Li Ziqi. There are some Vietnamese and Chinese who believe that Tâm An simply imitates what Li Ziqi has done in her videos. However, others praise her work and consider her as the ‘Li Ziqi of Vietnam’. There is a saying in English that the greatest compliment to give someone is to imitate them.  Most of us do that much of the time as we imitate people we admire or respect.

(Draft 1 in grey; draft 2 in blue)

References

Li Ziqi's YouTube Channel https://www.youtube.com/channel/UCoC47do520os_4DBMEFGg4A

Li Ziqi, the Uprising Chinese Internet Figure with 58 Million Fans

Vietnamesevlogger suspected of copying Chinese influencer Li Ziqi 

‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ (Kitchen on the Hill): https://www.youtube.com/channel/UCDG75lCXu9WmJq_2uN-44Cg

If you love to discover how normal life in the central of Vietnam is, you should watch ‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ (Kitchen on the Hill).

A concrete path edging the rice paddy field leads to my friend's house


Photos were taken at different times when I was in Vietnam.

Update on 24 Oct 2023:

I very much enjoy the two videos below which were filmed by Eli in Russia, so I would like to share them with you. Have a look!
Hope you will enjoy them as much as I do.

Cuộc đời giống như chuyến du hành trên xe lửa (Life is like a journey on a train)

Đây là bảng tiếng Việt do mình chuyển ngữ vào tháng 8 năm 2017:

Cuộc đời giống như chuyến du hành trên xe lửa

Cuộc đời giống như một chuyến du hành trên xe lửa với nhiều trạm lên xuống khác nhau, nhiều chặng đổi thay và nhiều rủi ro.
Lúc ta chào đời cũng như lúc ta lên chuyến tàu cuộc đời, ta gặp cha mẹ ta và nghĩ rằng họ sẽ ở lại với ta trong suốt chuyến đi.
Thật không may, cha mẹ ta sẽ xuống tàu ở ở một ga nọ, bỏ mặc chúng ta một mình.
Khi thời gian dần trôi qua, những người khác sẽ lên tàu. Họ sẽ trở nên quan trọng trong cuộc sống chúng ta: đó là anh chị em, bạn bè, con cái và người mà ta yêu thương.
Nhiều người sẽ xuống tàu và để lại cho ta nỗi nhớ triền miên.
Nhiều người sẽ lên và xuống một cách vội vã đến nỗi ta không nhận ra họ đã an vị.
Chuyến tàu cuộc đời sẽ đầy niềm vui, nỗi buồn, hoài bảo, hy vọng, lời chào, lời chia tay, và lời từ biệt.
Sự thành công trong cuộc sống bao gồm mối quan hệ tốt với nhiều bạn đồng hành đòi hỏi ta phải biết nỗ lực hết mình.
Điều bí ẩn đối với mỗi chúng ta đó là ta không biết khi nào ta sẽ xuống tàu mãi mãi.
Vì vậy, chúng ta phải sống thật tốt: yêu thương, tha thứ, và là chính ta.
Làm những điều này quan trọng vì sẽ đến lúc ta rời tàu mãi mãi, ta nên để lại những kỉ niệm đẹp cho những người sẽ tiếp tục chuyến tàu cuộc đời thiếu sự hiện diện của ta.
Tôi chúc các bạn một chuyến tàu cuộc đời đầy hạnh phúc ở những năm tiếp theo.
Hãy tạo bước nhảy thành công, cho đi yêu thương và mỉm cười với cuộc sống.
Điều quan trọng hơn hết là hãy biết ơn chuyến tàu cuộc đời.
Cuối cùng tôi xin cảm ơn bạn đã đồng hành cùng tôi trong chuyến tàu cuộc đời này.

Khuyết danh

Sân ga Stonehave ở Aberdeen, Scotland vào lúc 7 giờ 15 phút tối vào một chớm xuân se se lạnh
 A stunning view of Stonehaven train station in Aberdeen in early spring with a dose of winter breeze at 7:15 pm in 2011

Còn đây là bảng tiếng Anh cho các bạn muốn luyện tiếng Anh:

                                          Life is like a journey on a train

Life is like a journey on a train with its stations, with changes of routes and with accidents!
At birth we boarded the train and met our parents, and we believe they will always travel on our side. 
However, at some station our parents will step down from the train, leaving us on this journey alone. 
As time goes by, other people will board the train; and they will be significant i.e. our siblings, friends, children, and even the love of our life. 
Many will step down and leave a permanent vacuum.
Others will go so unnoticed that we don’t realize that they vacated their seats!
This train ride will be full of joy, sorrow, fantasy, expectations, hellos, goodbyes, and farewells. 
Success consists of having a good relationship with all the passengers…requiring that we give the best of ourselves.
The mystery to everyone is: We do not know at which station we ourselves will step down.
 So, we must live in the best way – Love, forgive, and offer the best of who we are. 
It is important to do this because when the time comes for us to step down and leave our seat empty, we should leave behind beautiful memories for those who will continue to travel on the train of life without us.
I wish you a joyful journey for the coming years on your train of life. 
Reap success, give lots of love and be happy.
More importantly, be thankful for the journey!
Lastly, I thank you for being one of the passengers on my train!
Unknown



Tôi, một lữ khách độc hành, bắt xe lửa đi thăm lâu đài Dunottar Catstle hùng vĩ cheo leo bên vách đá, nhân dịp nghỉ hè. Mời các bạn ngắm lâu đài Dunottar cổ kính thách thức thời gian và sóng biển.

Nơi khách mua vé để vào lâu đài

Lâu đài giờ chỉ còn những bức tường đá.

Toàn cảnh lâu đài nhìn từ lối mòn đi vào lâu đài.

Cập nhật thêm hình ảnh vào ngày 26.05.2023