Em là hoa cúc họa mi

Cuối tháng 11 khi tiết trời se se lạnh và là lúc những em gái Hà Nội xúng xính váy áo mùa đông cùng khăn choàng sắc màu đẹp mắt. Tôi có một chuyến công tác ở Hà Nội.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi ra Hà Nội, một Hà Nội mà tôi chỉ được nghe và được ca tụng trong âm nhạc, thơ ca.

Thực ra tôi ở Hà Nội chỉ có một ngày để tham gia hội nghị cấp toàn quốc, còn lại thì tôi chỉ ngủ đêm ở Hà Nội để một sáng đi Quảng Ninh thăm Vịnh Hạ Long và một sáng đi Ninh Bình thăm cố đô Hoa Lư và Tam Cốc. Hội nghị diễn ra vào thứ sáu nên tôi tranh thủ hai ngày cuối tuần để đi thăm thú vài nơi gần Hà Nội vì tôi biết mình sẽ ít có dịp quay lại Hà Nội mà không phải trả tiền vé máy bay hai lượt đi về!

Tôi chỉ có khoảng hơn một tiếng để ngắm Hà Nội cho no con mắt của đứa con miền Nam đói phong cảnh hữu tình của Hà Nội. 

Xe của công ty du lịch sẽ rước tôi lúc tám giờ.

Phải công nhận rằng Hà Nội dịu dàng trầm mặc với 36 phố phường mà tôi đi mỏi cả chân nhưng chỉ đi được vài con phố, với Hồ Gươm yên ả thanh bình trong buổi sớm mai lành lạnh.

Nhưng trên tất cả, điều tôi ấn tượng nhất và ngắm đến muốn rơi con mắt. Và tôi chắc chắn với bạn rằng bạn chỉ nhìn thấy ở Hà Nội mà thôi. Một nét riêng rất Hà Nội: những người phụ nữ bán hoa trên chiếc xe đạp đơn sơ!


Tôi choáng ngợp trước hình ảnh những người phụ nữ tảo tần đạp chiếc xe đạp chở đầy hoa – một loài hoa nho nhỏ màu trắng tinh khiết nổi bật giữa những sắc màu của phố phường hiện đại. Cho đến tận bây giờ khi viết những cảm nhận này, tôi mới biết loài hoa xinh đẹp này có tên là cúc họa mi.

Họa Mi - ôi nghe cái tên cũng thấy nó đẹp dịu dàng và mong manh đến xao xuyến trái tim của một kẻ thấy hoa rơi chệt thoáng buồn!


Tôi thầm nghĩ hoa gì mà đẹp đến nao lòng như thế! Lập tức tôi có ý định mua một bó hoa xinh xinh dung dị này, nhưng mua rồi thì làm sao tôi mang về Sài Gòn được vì tôi còn đi chơi nữa. Thế là tôi đành tiếc nuối ngắm cúc họa mi của các chị bán hoa di động trên phố bằng chiếc xe đạp rất nên thơ.

Tôi tình cờ nhìn vào nhà của một người Hà Nội. Ôi kìa! Nàng họa mi của lòng tôi! Một bình hoa trắng muốt dịu dàng trong một lọ hoa thủy tinh trăng trắng tạo điểm nhấn sáng bừng cả gian phòng. Gia chủ chắc hẳn cũng là một người yêu cúc họa mi như tôi.

 Phải nói rằng tôi phải lòng nàng cúc họa mi ngay từ cái nhìn đầu tiên!


Nàng cúc họa mi không kiêu sa như nàng hồng. Nàng không rực rỡ như đóa mẫu đơn sắc thắm. Nàng không khoác áo tươi hồng như cẩm chướng. Nàng cũng không ánh vàng bắt mắt như hoa cúc. Nàng nhẹ nhàng thanh thoát trong chiếc áo trắng muốt, thon thả yêu kiều điểm nắng đông bằng đôi mắt vàng lung linh thật dịu dàng.




My Dream Journey to Phú Quốc Island

Some images and stories are imprinted in one’s memory forever. It has been so for Phu Quoc Island in Kiên Giang Province. I was probably a teenager when I first heard about and saw postcards of Phu Quoc Island among my father's piles of accumulated magazines and newspapers. It was like a mirage that appeared before my eyes at regular intervals. As a girl from a poor family, it felt like a dreamland that existed in make-believe; a place that I would never be able to see and touch and smell. But that did not stop me from dreaming, and I know that dreams are the trigger for great things. Dreams can never be too big!
Sao beach

After a year of hard work as a school teacher, the school management decided to go on an excursion, not just any old excursion, but a journey to Phu Quoc Island; the enchanted place in my childhood dreams which I saw on postcards my father kept and my university friend gave me. She's born and brought up in Kiên Giang Province. That was a green place with tree-lined dirt roads, delicious golden fish sauce farms and white-sand beaches.

As teachers, we can’t afford to travel by plane, so we’re journeying to Phu Quoc by coach and ferry. While these modes of transport are cheaper, they are very time-consuming. It is about 390 km from my school to the ferry embarkation point; it took a lifetime to sit so still as the bus ground its way through traffic, villages, and multi-stops. However such delays and slowness did not dim my excitement or prevent us from having great fun.

After all, I was off to Phu Quoc! I stood ready at my school gate at 10 p.m. on 24 May 2013 peering down the road for the bus, my heart beating and my legs shivering. I couldn't wait any longer for my first trip to an island in my native country.

We stopped at Rach Gia city at 5 a.m., and enjoyed breakfast in a pleasant eatery right alongside the sea; I could smell the salt on the breeze. The sky became ominously grey before the sea wind picked up, blowing strongly. Luckily, this such weather was generally over in ten minutes and soon I saw a clear blue sky emerging.

However, as luck would have it, as soon as we boarded the ferry to 'my' island, it began to rain again. We spent almost three hours on a ferry. We whiled away the time viewing the sea and many islands that litter the sea in the area. I was accustomed to ferries in Scotland, and it was easy for me to stand up from my seat or go to the top deck where it was hot and windy if I wanted to view the sea. 

After what seemed like an interminable time; which I tried to pass as best as I could doing different things like looking out of the window, watching some music videos and sleeping and sleeping again, we reached Phu Quoc Island. The weather here was unpredictable, reminding me of the weather in Scotland – all four seasons in a short time. It was pouring down as we arrived, so we stayed calm on board, watching many bus drivers on the landward side, who were waiting for their passengers in the rain. The rain kept pouring down, so we eventually decided to be brave and disembark despite not having raincoats. We all got soaked in a flash, but unfortunately, our luggage didn’t. I was delighted to step onto Phu Quoc Island. It had been a very long journey to get here. My colleagues and I stayed there for two days and two nights; we discovered Pearl Island, which is nearly as big as Singapore.

Day 1:

After checking into a cosy guesthouse, we walked to a nearby restaurant for lunch. Believe it or not! It was raining again! The restaurant was so busy we all aged while waiting to be served. More seriously, we lost our lunch appetite while waiting for the second dish, and they run out of rice – so it was either dinner or back to our lodgings. For the sake of refueling, we filled our stomachs with food, rather than making lunch an occasion for socializing and enjoyment. Thereafter we went back to the guesthouse by bus. We changed into dry clothes and readied to visit other tourist attractions on the southern island.
Checking-in at our cosy guesthouse.
I wore yellow clothes and accidentially the guesthouse welcomed me in yellow too. Yellow used to be my favorite colour. I was so obsessed with yellow that whenever I saw yellow clothing I would buy it on the whim. I even had some tailored blazer and trousers in yellow.



En route, we stopped at a pepper farm for 30 minutes. I posed for pictures at the shop, as we do with our mobiles, and bought black peppercorns for my mum back home. No peppercorns in other plantations in Vietnam are as tasty as those in Phu Quoc Island. The peppers are apparently very good quality so I look forward to using them in dishes I shall prepare.  The aromatic smell is addictive and unique; I smelt it again and again.
The pepper vines are winding around the cement poles.
The pepper plantation is full of puddles after some showers of rain.

I was terribly excited to be going to the next destination, Tranh Waterfall. Sadly, my joyous expectation was dashed by human behavior. The ticket seller was obnoxious. He was annoyed when we wanted to buy tickets individually. He wanted to sell tickets for a group so that he didn’t have to give change to each visitor. He even began quarrelling with one of my colleagues who also hoped to see the waterfall, but also could not enter. After this awkward incident, we left Tranh Waterfall immediately, feeling let down by the poor service there.  The colleague, who got angry with the ticket seller, said that the waterfall was probably not breathtaking at that time of year in any case, because of the limited capacity of water at the beginning of the rainy season. Therefore, I did not regret not seeing the gorgeous waterfall with my own eyes. 

Our next destination was Ham Ninh fishing village. There were not many fun things to do here. However, we enjoyed some drinks which were considered healthy and fresh, such as sugar cane juice and water coconut juice. We strolled along the port where fishermen hurriedly transported fish and squids on their rustic motorcycles. We had a closer look at live seafood at the open-air food stalls. It felt like we were in an aquarium in Nha Trang City, but this aquarium brought real life and colours, not the man-made boring ubiquity that we would find in any city.
Peaceful Hàm Ninh village

Hàm Ninh village
Live seahorses in a fish tank with oxygen pumps. There is no flesh in them, but they are rare and expensive due to the demand for medical use.

We returned to the guesthouse and had a lovely walk along the beach. We watched the strong waves behind Dinh Cau night market crashing into the beach studded with rocks of all size and shape but still friendly enough for beachgoers. I did not go to dip my feet in the beach as the sun had already set. I went window shopping, instead; seeing only heaps of cheap bric-a-brac. Afterwards I took a late dinner with my colleagues. Again, we had to wait long to be served and were tired by the waitress who brought us a dish that we had not ordered. We were too starving to wait for our ordered food, so we simply wolfed the dishes as they came. Phu Quoc Island was not building a great reputation for quality or speed of service when it was flooded with tourists in peak season! 
Dried fish in Hàm Ninh village
Dried fish is one of the staple foods in Vietnam. The vietnamese can dry fish of any shape and size for future use. Of course, dried fish is very salty, but it is perfect to pair with plain rice and vegetable soup.

Day 2:
The next day in Phu Quoc was more relaxing and enjoyable than the first one. I was taken to a rose myrtle wine factory where visitors could taste rose myrtle wine. What I liked here was walking through the rose myrtle farm behind the showroom; the purple flowers were a magnificent sight. The flowers and their purple colour reminded me of a famous, but sad, romantic song that is popular with my parents’ generation. It saddened me to think about them.
An appealing display of pearl shells at the pearl shop

From the pearl shop, I hopped on the bus again to visit a prison camp for Vietnamese POWs. A friend of mine was right when he chose not to go to this camp on his vacation. The scenes depicted made me feel sick. I was sure I would have nightmares about these barbarisms. I do not understand why people treat other human beings in such ways. 
Layers of razor wire fences surrounded the prison camp




On the last leg of the trip, we went to visit one fish sauce 'estate' among hundreds of them on the island. A trip to Phú Quốc Island won't complete without a tour to a fish sauce 'estate'! We were amazed to witness the process of how fish sauce is made. Each pure salty drop of fish sauce is a product of labour and time and skills that are passed on from generation to generation. I did not buy any fish sauce although I consume fish sauce in every dish every day. It is not portable to carry.
Huge tanks are used to ferment fish sauce



Luckily, the next tourist attraction, Bai Sao beach, abated my dismay and fearfulness. The beach was serenely beautiful.  Unlike the beach next to my guesthouse, Bai Sao beach has tiny waves, like a gentle ripple on a pond. The gentle wave caressed the white sand and tickled my bare feet. There are many watersports offered here and mostly used by foreigners. I did not go swimming at this beach because it was boiling after midday. Only the foreigners seemed to enjoy sunbathing in the midday heat. They were lying down on the beach getting a suntan. I walked along the beachpristine and eemingly unpeopled and took some splendid photos. It felt that the beach belonged all to me. The others in my group did not take the walk as I did, so they did not discover the natural beauty of Bai Sao beach as you can see in the pictures I’ve attached. 


Charming coconut trees admire their reflection in the white-sand mirror
The water is so crystal clear you can watch tiny fish dancing

Although I did not have a swim at Bai Sao beach, I rode the waves at the beach near my guesthouse for nearly an hour. I enjoyed a late afternoon swim with two girls in their early twenties with joy until twilight. I accidentally swallowed sea water when I attempted to learn how to swim by myself. The most relaxing thing for me was standing in the sea and jumping up when the waves came towards me, hugging me, elavating me with their 'tight squeeze' and singing to me.

After about 30 minutes of being lashed by the waveas cool as cucumber taken out from the fridge, we walked back to the guesthouse, dressed up and then ate dinner in Dinh Cậu night market. This time we went to a different food stall to try new tastes. Once bitten, twice shy! The first night’s joint would not see us again!

The next morning, I got up early to pack my luggage before hopping on the coach to head home. Saying goodbye to the pearl island, I promised myself that I would go back someday to enjoy fresh seafood and swim in the white-sand beach again. 

HNM

Stirling, Nước Anh Và Những Hoài Niệm Dấu Yêu

Nhắc đến Stirling, một thành phố nhỏ bình yên ở Scotland, thì không thể không nhắc đến các di tích lịch sử như tháp Wallace huyền bí, lâu đài Stirling cổ kính, và Bannockburn hào hùng. Đó là niềm tự hào của người dân xứ Scotland.  Đối với một du học sinh Việt Nam như tôi thì điều khác làm tôi thấy thú vị và có những kí ức sâu sắc hơn mà suốt cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên được. Sự thay đổi kì diệu của thiên nhiên cùng con người dể mến, hoà đồng và những trải nghiệm quí giá mà không phải ai cũng có được cứ vương vấn mãi trong tôi.

Hoa Thủy Tiên trước khu kí túc xá tôi tá túc. Khu kí túc xá này nằm trong khu vực người bản xứ sống cách trường tôi khoảng 15 phút đi bộ

Làm sao quên được mùa hoa bất tận ở Stirling sao bao ngày giá lạnh và tuyết rơi trắng xóa khắp núi đồi ngọn cỏ. Đầu tiên là nàng hoa giọt tuyết trắng muốt e ấp, dịu dàng nở úp xuống mặt đất đầy lá khô.  Phải chăng hoa giọt tuyết là lời chia tay của bà chúa Tuyết đối với những người yêu mùa đông và là thông điệp nhường ngôi vị chí tôn cho nữ hoàng Mùa xuân. Tiếp đến là hoa thủy tiên vàng rồi sắc đào hồng lung linh trong ánh nắng xuân ấm áp. Hoa đỗ quyên đủ màu tím, hồng, đỏ và vàng có tên tiếng Anh mà khi đánh vần bạn khó mà ghi nhanh được: rhododendron. Bạn tôi nói rằng hoa này có xuất xứ từ Trung Quốc và sức sống của nó rất mạnh trên đất Anh. Vì vậy không ai ngạc nhiên khi thấy hoa đỗ quyên ngự trị khắp nơi từ vườn hoa nhà ai đến rải rác khắp sườn đồi và các lối đi trong rừng. Hoa chuông xanh tím biếc bao phủ cả một vùng trời. Tôi đã đi dạo một mình trong rừng hoa chuông xanh ở trường đại học Stirling của tôi hơn nữa giờ mà ngẩn ngơ không muốn rời bước.  Tôi như lạc vào một thiên đường đầy sắc tím với lối đi uốn cong mềm mại và thơ mộng. Hoa thạch anh tim tím dịu dàng phủ khắp lưng chừng đồi vùng cao nguyên Scotland vào tháng năm làm xao động lòng người viễn khách độc hành như tôi.

Lối đi ngập lá khô trong rừng hoa chuông xanh nơi trường tôi theo học

Ghế rêu xanh vắng bóng người. Chỉ có hoa chuông xanh cười cùng cỏ non mượt mà

 
Hoa thạch anh (heather) dịu dàng bên hai chị em xinh đẹp Gearr Aonach và Aonach Dubh đầu chít khăn mây thuộc núi Ba chị em (Three Sisters) ở Glencoe

Và đây nữa sắc thắm kiêu sa của những đóa hồng mà tôi luôn ngắm vào mỗi buổi chiều chạy bộ quanh Bridge of Allan nơi tôi sống. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy hoa hồng nào đẹp và thơm như thế. Một mùi thơm nhẹ nhàng, phảng phất. Tôi thầm hỏi đó có phải là mùi thơm của hoa hồng trong tác phẩm “Trà Hoa Nữ’ không nhỉ. Còn gì thích thú cho bằng khi chạy bộ lúc hơn tám giờ tối mà trời vẫn còn sáng để ngắm nàng hồng của lòng tôi và hít thật sâu mùi thơm dìu dịu của chúng. Tôi đã tận dụng nhặt cả những cánh hồng rơi đem về cho thơm phòng ngủ, một căn phòng đầy cánh hoa như đang ở thiên đường. Những cánh hoa phớt hồng làm tôi nhớ đến những cánh sen hồng quê tôi là liệu pháp giúp tôi thư giãn và xoa dịu nỗi nhớ quê nhà.

Làm sao quên được những chuyến đi về miền quê với cô bạn thân để xua đi sự mệt nhọc, căng thẳng trong học tập. Khung cảnh hai bên đường như đưa tôi vào cực lạc. Con đường uốn lượn lên xuống mang lại cho tôi cảm giác như tôi đi đến chân trời. Tôi có thể ngắm đàn cừu trắng đang gặm cỏ trên bãi cỏ xanh xanh ở sườn đồi, hay các cuộn rơm lúa mì vàng ươm được xoe tròn đẹp mắt trên nền trời xanh thăm thẳm. Làm sao quên được chuyến đi bộ tình nguyện hơn 10 dặm quanh hồ Katrine đẹp nên thơ để ủng hộ trẻ em bị ung thư. Tôi vừa đi vừa ngắm bầu trời cao xanh vời vợi cùng những bông mây trắng mà lòng rộn ràng một niềm vui khó tả.  Niềm vui làm một việc tốt nhỏ nhoi trên đất nước phồn thịnh nhưng vẫn còn những người khó khăn cần lắm một tấm lòng vàng. Đó là chuyến đi bộ dài nhất và đẹp nhất trong cuộc đời tôi.
Hồ Katrine (Lock Katrine). Hồ được hàng ngàn khách du lịch biết đến nhờ bài thơ ‘Lady of the Lake’ do ngài Walter Scott sáng tác

Nhớ anh hướng dẫn viên người Scotland kiêm tài xế dí dỏm thông minh nhưng rất chuyên nghiệp. Anh kể cho đoàn chúng tôi gồm 15 người từ khắp nơi trên thế giới về mọi nơi mà chúng tôi đi qua, từ Edinburgh đến đảo Skye, rất thành thạo.  Nhớ những người bạn trong nhóm đi bộ cùng tôi sải bước lên sườn đồi và hòa mình vào thiên nhiên xanh tươi dịu mát ở Stirling vào mỗi sáng thứ bảy. Chắc hẳn họ sẽ buồn khi tôi không tham gia với họ nữa bởi tôi luôn tò mò hỏi họ nhiều điều mà tôi thấy. Có khi gặp vài người tản bộ đi ngược chiều, dù không biết nhau nhưng họ vẫn mỉm cười và nói ‘xin chào’. Sự thân thiện của họ và không khí mát lạnh giúp tôi đi bộ đều đặn. Tôi nhận ra rằng người Anh rất yêu thiên nhiên và trân trọng lịch sử. Họ reo lên vui sướng khi tình cờ nhìn thấy một con diệc và ngắm nó cho đến khi nó bay đi vì hiếm khi được nhìn thấy nó. Họ kể cho tôi nghe về lịch sử của những nơi mà chúng tôi đi qua. Điều đó khiến tôi thích thú khám phá và không bao giờ chán dù có đi lại trên đoạn đường đó lần thứ hai.

Xa rồi nước Anh nhưng tôi nhớ mãi những kỉ niệm ngọt ngào ở đây. Những chuyến tàu lửa và xe buýt đường dài hợp túi tiền sinh viên băng qua khắp vùng quê đẹp như tranh đưa tôi đến biết bao thành phố đẹp mê hồn. Đây thành phố Bath cổ kính cùng dòng sông Avon huyền thoại êm đềm chảy mãi theo thời gian. Đây thành phố Birmingham tráng lệ về đêm với các khu mua sắm thời trang bận rộn không kém gì London. Thành phố Liverpool luôn văng vẳng tiếng reo hò cổ vũ cuồng nhiệt của người hâm mộ bóng đá. Làm sao không nhớ được những chuyến đi đến St. Andrew, Stonehaven và đảo Illay. Tôi đi dạo dọc theo bãi biển xanh biếc vắng người, hòa mình vào sóng biển rì rào mặc cho làn gió biển mát lạnh hôn lên má và tóc tôi. Biển mênh mông. Tôi thì nhỏ bé. Một nỗi buồn man mác xâm chiếm tâm hồn hoang dại của tôi. Và tôi yêu biển từ dạo đó.
Lâu đài Dunnottar hùng vĩ và cheo leo thách thức với thời gian ở Stonehaven, Aberdeen, Scotland

Làm sao không nhớ được cảnh núi non hùng vĩ chập chùng, ‘núi ấp ôm mây, mây ấp núi’ ở núi Cuith-raing và đỉnh Three Sisters. Dù vào thành phố, lên núi, xuống biển, đâu đâu tôi cũng gặp những con người tốt bụng, và lịch sự.  Câu nói mà tôi nghe nhiều nhất mà khi về Việt Nam tôi vẫn nói như thế là hai tiếng ‘cảm ơn’ và ‘xin lỗi’. Người Anh luôn nói cảm ơn khi lên xuống xe buýt và khi nhận bất cứ cái gì từ ai dù là họ bỏ tiền ra mua. Họ nói xin lỗi khi đi xém va vào người khác hoặc khi tôi hỏi đường mà họ không biết kèm theo nụ cười nhẹ nhàng làm ấm lòng người xa xứ như tôi.

Stirling, nước Anh đã mang lại cho tôi bao hạt giống quý báo mà chỉ có người trồng mới thu hoạch được. Đó là hạt giống của sự tự lập, của sự yêu thương, của tri thức, và hạt giống của sự lạc quan tin tưởng vào ngày mai tươi đẹp.  Nước Anh với những ngày mưa nhiều hơn là nắng ấm nhưng con người tốt bụng, lịch thiệp, tao nhã theo phong cách hoàng gia là mảnh đất đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi thành một con người đúng nghĩa. Một năm ở Anh không dài nhưng đủ để tôi nhận ra mình là ai và mình cần phải làm gì. Tôi tin rằng, cũng như tôi, bạn sẽ thu được những hạt giống của riêng mình để đem về gieo trên mảnh đất quê hương Việt Nam.  ‘Sống là cho đâu chỉ nhận cho riêng mình’. 
 HNM
06/ 2013

Đây là bài viết tham gia cuộc thi Nước Anh Trong Mắt Tôi năm 2013. Cuộc thi gồm thi ảnh ảnh và viết nhân dịp kỷ niệm 20 năm mối quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Liên hiệp Vương quốc Anh, cho những ai đã từng sống, làm việc và học tập tại Anh.