Letter to the Mzansi People

 

Dear fellow South Africans,

We all know that South Africa has many challenges; from crime and corruption to electricity power outages and bickering politicians. Does that seem familiar wherever you live? Maybe these are all just humans behaving badly wherever they are…

You may be tired of listening to those same old stories. However, allow me to tell you the stories I have experienced living here.

White Jacaranda blooms are trying hard to stand out from the electric fence in Herbert Baker Street in Groenkloof, Pretoria
Jacaranda season in October, 2019

I have lost count of how many times we are almost driven over by reckless drivers while on our bikes. People do not stop at the stopstreets and the traffic lights as they are supposed to. People cut us off at the corner. People are on their phones while driving. My husband, Colin, goes berserk when he sees people turning the steering wheel with one hand and holding their phone with the other hand at the traffic light. When he questions why people risk their life like that, they point a dirty finger at him or their face turns red with the eyes of a hungry wolf. People in Vietnam even use their phones when they ride their scooters or motorbikes, let alone people here sitting comfortably in a 'matchbox with four wheels’. The abnormal becomes normal. It is so threatening to think about it.

Once we were waiting for our turn at the robot1, we saw a white man waiting in his bakkie on the other side of the robot tossing his cool drink tin out of his window. My husband spoke loud enough to get his attention, asked him why he did that. He shrugged his shoulders, swung his arms in the air, and said, 'This is South Africa'. I couldn't believe what I heard. He chose to be part of the problem rather than be part of the solution. This is why South Africa is what she is now. The roadsides are scattered with rubbish like beer bottles and plastic bags. Even the rivers are filled with solid and other garbage. There’s a team of people with a lady in charge who keep cleaning the Hennops river, begging for money, but rubbish keeps coming back. The problem is too big and starts all along the river.

I see people of all races in South Africa littering and dumping when I cycle. Vietnamese people also do so. This is a shocking similarity I notice between Vietnam and South Africa. But no one dares to litter in Singapore. You know why! The law is strict and enforced, and people are respectful. They want their place to be clean and neat. In the end, whatever colour our skin is – black, brown, yellow or white, we behave more or less the same in some way.

On our cycling route to Pretoria West one day, we were stopped by police patrol officers. They warned us not to go further that way because the tsotsis2 were still there hiding in the bush and waiting for cyclists like us. We were thankful for their warning and care and took another route which was safer. I must say we have been very lucky not to be stabbed or held at gun-point and robbed of our bikes and mobile phones up till now, so I do not have a chance to showcase my Vovinam (a Vietnamese martial art style with high-kicking techniques) yet. Once I kick, I kick so hard their mama in the grave will hear them screaming.

Vovinam, a Vietnamese martial art style with high-kicking techniques
Photo credit to AFP/Hoang Dinh Nam

On my rides to every nook and cranny of South Africa, I see private homes and residential areas isolated by big and tall walls with layers of razor fencing, surveillance cameras and guard booths. However, the incidents of break-ins are still as numerous as the piles of rubbish I see on the roads every day. Imagine how much money is spent to secure ourselves, I can only cry. With that money, people can invest in their children’s education or even pamper themselves with exotic holiday tours to Vietnam or Thailand — things they enjoy rather than forget.

That said, I still witness beautifully inspiring stories which keep me going.

My 87-year-old neighbour, Mrs Ollie, is an example. She has been so gracious to me. She loves having me over for tea, for which she will dress smartly, do her hair, and paint her nails. Whenever I visit her for tea, we chat about her flowers, her youth, she wonders what the future of South Africa will be. She won’t be here to see the changes – the so-called positive changes she so hopes for. She never complains but does the best she can. She lives on a pension, so she implements a very strict frugal life. She does the household chores herself, room by room because the house is large. When her two big JoJo water tanks that catch rainwater run dry, she watches her plants and flowers wither and desperately waits for the rain. She manages not to spend money as much as she can. Her money is meagre, but her Ubuntu3 spirit knows no bound. She makes sandwiches with peanut butter for the ‘trolley boy’4 every Wednesday. She told me that there are so many people who are in need, but she is able to help one person. She dresses smartly whenever she goes out for groceries, no matter if the clothes were bought many years ago. At the age of 87, her mind is still sharp thanks to her avid reading, listening to the radio and tending her garden. What intrigues me is that she still wears high heels whenever she goes out in her little white car. She loves high heels which must have a pointed nose. ‘I’m confident and feel good when I wear high heels’, she winks at me. She is a heroine for me, and my model for aging yet still looking good. Charlize Theron who now may forget how Mieliepap tastes, is not mine, for sure.

The trolley is more than half full after the trolley boy spends an hour from bin to bin digging and looking for recyclable items, in my neighbourhood.

On one occasion, on one of our normal cycling routes, close to where one of the interminable sinkholes appeared, where a row of lampposts was knocked down for copper wire, and a grove of big old gum trees5 was chopped down, we saw an elderly man picking up garbage along the roadside and on the grass verge. We stopped to chat, as we often do when we see people along our path. Colin said that it was unusual to see people picking up garbage rather than tossing it down. He said his friends and he had planted these saplings along the road — pointing to a row of young wild olive trees — and they were trying to beautify the area. He said that people litter less if an area is clean and neat, while once there is some litter it seems to encourage people to litter. He is right, of course. It is similar to the ‘New York broken window campaign’. Before we left him, he pointed out the row of young wild olive trees, saying they replace the high-water-use gum trees. He said he does what he can to keep his community clean and green. It is unhelpful to sit and moan and groan about a broken South Africa, he stated, if we do nothing.

Mrs Ollie and me on her 87th birthday

I still have a lot of stories – good, bad and even ugly – to tell you. But I should stop here with a sweet note.

For those who leave South Africa for what they imagine is a better life, they leave with sorrow, chanting, ‘I cry for you, my beloved South Africa!’. I wish you luck and peace wherever you find yourself.

For those who choose to stay, let us stay to make South Africa a better place. Stay for a purpose bigger than yourself. We can each make a positive difference by doing the right things and getting things done properly. The future of South Africa is in our hands — in our behaviours.

We must keep pushing and make a change for our beautiful South Africa. To do so, we need a recipe, and I suggest that the Alpha Programme is such a way!

So, I would like to invite you to receive the Alpha Weekly Note.

A screenshot of Alpha Weekly Note Subscription on the Karoo website

You can subscribe here.

There is never a better time than now!

Mai, the Vietnamese girl who calls South Africa home


Notes for those who are non-South-African:

Mzansi: an informal name for South Africa

1. Tsotsi is a South African English word for a young black gangster (pronounced as /ˈtsɔtsi/).

2. Robot means traffic light in South Africa

3. Ubuntu is an African word which means humanity to others. It is translated as ‘I am what I am because of who we all are'.

4. Trolley boy is an informal word for a waste picker. To my modest observations, waste pickers in South Africa are from other African countries like Zimbabwe, Mozambique, and Malawi. They are all male and young. I have seen very few female waste pickers. If I see them, they always have a child with them.  Unlike South Africa, waste pickers in Vietnam are the disabled and elderly who are refused to be employed and are too old to work, respectively.

5. Gum tree is known as eucalyptus tree in South Africa and Australia. Gum trees were imported to South Africa from Australia around 1870.

Related posts about South Africa:

https://travelmai.blogspot.com/2023/06/nothing-is-impossible-till-its-done.html

https://travelmai.blogspot.com/2023/05/a-tale-for-mothers-day-5-five-roses.html

Cách trang trí giường ngủ đẹp như ở khách sạn

 Giường là nơi ta ngả lưng nghỉ ngơi sau một ngày làm việc vất vả.

Giường là nơi ta ngồi nhâm nhi tách cà phê sáng bên trang sách yêu thích.

Giường là nơi ta được chăm sóc như nữ hoàng hay hoàng thượng chờ ai kia đem bữa ăn sáng vào trong một dịp đặc biệt.

Giường là nơi ta ngồi tựa lưng nghe mưa rơi.

Giường cũng là nơi ta ngồi lướt Facebook hay Twitter xem thế sự ra sao trước khi bắt đầu một ngày mới.

Như vậy có thể nói giường không chỉ là nơi để ngủ, mà còn là nơi để thư giản.

Ngày nay khi thu nhập của người dân khá lên, giường không còn giới hạn chỉ là cái giường tre cùng manh chiếu. Người ta nghĩ đến một cái giường có chăn êm nệm ấm. Giường là một vật trang trí làm cho ngôi nhà thêm ấm cúng và yêu thương. Vậy nên trong bài viết ngắn củn này, mình giới thiệu các bạn cách làm đẹp cho cái giường ngủ của mình. 

 Nguyên liệu bạn cần:

  • Nệm chất lượng tốt (mattress)
  • Áo giữ cho nệm không bị dơ (mattress protector)
  • Áo/ Ga bọc nệm (fitted sheet). Áo bọc nệm có dây thun ở bốn góc để bốn góc của áo ôm trọn vào nệm.
  • Tấm ga trải giường (flat sheet). Nếu bạn muốn theo phong cách quý phái, sang trọng thì chọn tấm trải giường kích thước lớn để nó phủ chấm sàn nhà. Còn không thì bạn nhét cái flat sheet này thật khéo léo vào cái nệm ngủ. Mục đích của cái flat sheet là để giữ cho cái áo bọc chăn hoặc cái comforter sạch sẽ.
  • Bốn cái gối (pillows) nếu bạn theo phong cách Anh. Nếu theo phong cách tối giản thì dùng hai cái gối.
  • Áo bọc chăn (Duvet cover). Áo bọc chăn luôn đi kèm với áo bọc nệm và hai cái áo gối. Hai cái gối còn lại thì bạn phải mua riêng.
  • Chăn (duvet) Chăn có độ dày và êm được nhét vào áo bọc chăn khi mùa đông đến.
  • Chăn rải giường (throw). Chăn rải giường này có thể đặt ở cuối giường hay rải/ quăng trên giường để tạo điểm nhấn cho cái giường. Chăn rải giường thường mỏng.
  • Gối trang trí (cushions). Tùy theo phong cách trang trí giường bạn chọn, bạn có thể dùng một gối hay đến bốn cái gối.
Đây là bước làm đẹp cho giường ngủ vào mùa hè:
  1. Trải áo giữ cho nệm không bị dơ  (bước này có thể bỏ qua)
  2. Trải áo bọc nệm
  3. Trải tấm flat sheet. (Bước này có thể bỏ qua). 
  4. Trải áo bọc chăn. Nếu vào mùa đông thì áo bọc chăn có chăn (duvet).
  5.  Đặt gối ngủ
  6. Đặt gối trang trí cạnh gối ngủ hoặc trên gối ngủ
  7. Đặt hay quăng chăn rải giường theo phong cách bạn thích
Đây là những hình ảnh giường ngủ mình trang trí vào mùa hè. Khi mùa đông đến, mình nhét cái duvet vào áo bọc duvet thì giường sẽ trông bồng bềnh. Thậm chí trời lạnh quá thì khoác cho cái gường thêm cái mền điện (electric blanket) hoặc một cái chăn trải gường (bed cover).
 
Bạn đặt thêm nhiều lớp cho giường như đặt thêm electric blanket hoặc comforter (chăn có vỏ và ruột dính với nhau) hoặc chăn trải giường thì giường của bạn trông bồng bềnh như mây và ấm cúng.

Ở hai hình đầu dưới đây, mình trải tấm ga trải giường (flat sheet) phủ đến gần đụng sàn nhà. Ở các hình có tấm bọc chăn màu xanh đọt chuối không có tấm ga trải giường. 

Giường được trang trí với bốn cái gối (cushions) gồm các màu đỏ san hô, vàng, và trắng có hoạ tiết con bò.

Chiếc chăn rải giường màu cam (throw) được rải ở gữa khoản cuối giường

Chiếc chăn rải gường (throw) được đặt ở đầu giường, cạnh những cái gối ngủ và gối tựa (hay còn gọi là gối trang trí)

Chiếc chăn rải giường được xếp gọn gàng ở chân giường theo kiểu cổ điển mà bạn hay thấy ở các khách sạn


Cái màu xanh lơ là cái áo bọc chân giường (bed base cover).


Một kiểu để gối trang trí khác trông cũng rất xinh. Hai cái gối màu nâu này để trang trí bộ ghế sofa nhưng mình đặt lên giường ngủ cho có diện mạo mới.

Cái flat sheet màu tím được trải đụng sàn nhà để tạo phong cách quý phái và sang trọng. Cái chăn rải giường màu vàng được rải ở chân giường trông như một làn thác đổ. Hình trên tập chí Country Homes & Interriors của Anh. 

Chất liệu của gối và chăn được làm bằng vải cotton hoặc vải linen. 

Nếu bạn khéo tay và biết may vá thì có thể tự may một bộ chăn gối theo sở thích hay theo chủ đề mình chọn.

Mình học hỏi từ các tạp chí trang trí nhà cửa và rút kinh nghiệm bí quyết làm đẹp giường ngủ như sau. Gối ngủ để đứng đẹp hơn để nằm. Chăn rải đẹp hơn chăn xếp ngay ngắn ở cuối giường.

Nếu bạn muốn giường của mình giống hệt như ở khách sạn thì chăn gối và ga đều màu trắng, trừ gối trang trí và chăn rải giường, để tạo cái nhìn tinh khiết và sạch sẽ. Gối trang trí và chăn rải giường khác màu để tạo điểm nhấn cho giường. Chăn rải giường ở khách sạn luôn được xếp ngay ngắn ở cuối giường. 

Hy vọng sau khi xem các hình ảnh trên, bạn có thể trang trí cái giường của mình thật hút mắt. Khi nhìn vào, bạn chỉ muốn lăn vào ngủ để cảm nhận được sự mịn màng và ấm cúng của cái gường đặc biệt là vào mùa đông.

Tham khảo

The big fig farm in a semi-desert in South Africa

Did you know that Sir Ernest Shackleton, a famous polar explorer, packed dried figs for his exploration trip to Antarctica?

Figs are one of the oldest fruits in the world. They are rich in copper and vitamin B6.

'Fresh figs contain some calories from natural sugar, but having a few figs is a reasonable, low-calorie snack or addition to a meal.

On the other hand, dried figs are high in sugar and rich in calories, as the sugar becomes concentrated when the fruits are dried.' 

For more information about the nutritional values of figs, read here

In South Africa, figs are used to make jam, for drying and eating fresh. They are in season from the end of January to the end of April.

There are more than 1000 varieties of figs around the world.
We picked this variety of figs at an empty stand of land when we cycled. 

Set back from serene Prince Albert town in the Western Cape Province, about 25km, is Weltevrede Fig Farm.

It was established in 1853, and is one of the big fig farms in South Africa. 

The farm mainly plants Adam figs, which lend themselves to drying and eating fresh. They have purple skin and dark red flesh. However, they don't travel well.

They sell fresh figs to Woolworths stores nationwide and export fresh figs to the UK and other European countries.

What fascinates me is that once I'm at Weltevrede, I can eat fresh figs at a much cheaper price and see how they are grown and hand-picked behind the shelves.

They offer a wide range of fig products, from fresh figs and all kinds of dried figs to beauty products from figs. Plus home decor products and things for the kitchen.

When I went to visit Weltevrede in 2019, I was amazed by the size and greenness of the fig farm among the rocksrocks of all shapes and sizes. They have about 2000 trees which are amazingly lush and surrounded by a range of mountains in a hidden place like a desert. But rows and rows of figs grow and thrive thanks to the water at the foot of the mountain. 

Tourists from all over the world come here to see figs with their own eyes and, most pleasantly, to have a bite of fresh figs.  And, of course, they won't miss out on a love-at-first-bite delight of the farmcrispy and creamy fig tarts. I promise you that you will not be able to find such tasty fig tarts in high-end restaurants in Cape Town and the surroundingsflocked with tourists with lots of bling-bling such as diamond rings and proudly branded clothes, expensive watches and flashy shoes.

Most of the tourists are from Europe. They are seemingly searching for African pure fashion.

At the till lies a thick memory book. Before putting my notes in it, I browsed from page to page to see what people wrote and to scrutinise others' handwriting which I believe is more artful than my child-like one, one note with a slender handwriting style caught my eye. It said ‘We don’t want to take figs home. We want to eat them right here.’ This note speaks perfectly for Weltevrede.

When we were there, they were busy building accommodations for tourists to sleep over. It would be a wonderful hideaway for people who want to stay away from the hubbub of the city for a while. It must have serviced tourists by now.

After being content with our walk around the farm, I bought 10kg of fresh Adam figs to make fig preserve. Each of us bought 02 kgs of dried figs to take home. We couldn't resist the sweetness of dried figs after having a taste.

Now allow me to take you on a visual tour of this beautiful fig farm.

I hope you can visit Weltevrede in the years to come.



Trays of figs - peeled and unpeeled - welcome the sunlight

Peeled sun-dried figs in the sun

Peeled sun-dried figs shrink after receiving some sweet kisses from the Karoo sun


Yum Yum! Sweet and chewy


The shop is presented in an attractive way

This 'puppy' is even bigger than I am. He wasn't a good guard dog because he kept snoozing.
Beside rows of fig trees, the farm is adorned with pomegranates and quinces, which are not for sale.

Quinces are as hard as rock. They are used in baking and to make jam.
This was the first time I had seen quinces.

I was posing for visual memories by beautiful pomegranates
Updated in Feb 2024:
For the love of figs and Prince Albert town, we went to visit Weltevrede Fig Farm again in April 2021. But this time we cycled to the fig farm from Prince Albert town which is about 25km away. Hopefully, the photos I took below will give you a glimpse of this charming place. 

The cattle bridge on the way to the fig farm.
We have 07 km from here to our fascinating destination.

The winding gravel road to town from the cattle bridge

7km more to pedal

7km to go to the fig farm from the sign shown above


My 'iron man' stopped to check his 'iron horse', so I killed my time by taking photos of the magnificent view.
All you can see is rock, pebbles and pale green flora.

Dried figs that are peeled and cut in half are being dried in the sun.
They look like rose petals.

The iconic product at the farm shop: cushions for sofas or beds.

Vibrant flowers that can withstand the heat and lack of water in the semi-desert region.
There is this kind of flower, gomphrena ('hoa cúc nút áo' in Vietnamese) in Vietnam too, so seeing them is like I'm in Vietnam now.


Fig tart, a love-at-first-bite delight of the farm, is served with a dollop of cream.
The crust is crispy and not easy to crack with a cake fork, but the filling is lightly sweet and juicy and, of course, infilled with fig flavours.
The fig tart which my 'iron man' and I shared was a reward for our cycling after a lot of sweat, huffing and puffing, and fun.

This time, as the previous time, we ordered 10kg of fresh figs to make fig preserve. We couldn't carry them on our bike, so the farm manager delivered them to the Lazy Lizard eatery and shop in town, where we ate breakfast, the next morning. We just drove to the Lazy Lizard to collect our figs. Then we asked our lady at our B&B if we could store them in her fridge. She was happy to say yes. 

Daisies at the Lazy Lizard eatery and shop

By the time we got home in Pretoria, about 2kg of figs got rotten. They could not stand the long road trip in the heat, with a one-night sleepover at Gariep Dam. We had to throw them in the compost. For 8kg that was still in good shape and taste, I made fig preserve. Everyone who I shared it with died for it. 

Here is the website of Weltevrede Fig Farm for you to browse around before you set foot in: https://www.figfarm.co.za/

That's it for this season of figs.
See you next time.
Mai from Vietnam

P.S. The next day, we cycled to Swartberg Pass, a must-see destination in Prince Albert. Check out Prince Albert Pass at https://travelmai.blogspot.com/2023/06/nothing-is-impossible-till-its-done.html 
Swartberg Pass is accessible by 4x4 or bakkie, at best. This is a magnificent road trip to Oudtshoorn, which is renowned for the world capital of ostriches and breathtaking Cango cave.

P.S.S. Browsing through self-catering accommodation offered by Weltevrede Fig Farm, I wish I could spend one night or two there right now. What is more mesmerising than getting up in the morning and being welcomed by the Karoo sun—which is as orange as cara cara oranges, listening to the distant whispering of the mountains and the gentle breathing of figs, eating the Karoo dust when I cycle with my 'iron man'.

Làm thế nào để trở thành một công dân toàn cầu

 Chắc hẳn các bạn đã quen với cụm từ ‘công dân toàn cầu’ (global citizen). Vậy bạn có biết công dân toàn cầu là gì không?

Trong bài viết này mình sẽ giới thiệu các bạn về định nghĩa của công dân toàn cầu và làm sao để trở thành một công dân toàn cầu.

Công dân toàn cầu là gì?

Bấy lâu nay, theo mình công dân toàn cầu là người đi hoặc sống ở nhiều quốc gia khác nhau và có tiếp xúc với sự đa dạng về văn hóa, con người và ngôn ngữ. Nhưng mình đã hiểu sai. Công dân toàn cầu là cá nhân có nhận thức và hiểu về thế giới, hay môi trường sống của mình ở mức độ địa phương và mức độ toàn cầu, và đóng vai trò tích cực trong cộng đồng. Họ tạo sự ảnh hưởng cho cộng đồng và chung tay với mọi người góp phần làm hành tinh xanh của chúng ta đẹp hơn, bình an hơn và công bằng hơn. Họ chịu trách nhiệm cho việc mình làm.

Tớ đây, ở Royal Observatory Greenwich trong một chuyến đi du lịch London vào dịp nghỉ hè.
Hè là đi chơi khám phá nước Anh tuyệt đẹp.

Cách trở thành công dân toàn cầu

1.       Có ý thức

Hãy ý thức về quần áo và thức ăn bạn mua. Với công nghệ hiện nay, chỉ cần vài cái nhấp chuột là bạn biết được nguồn gốc của vật mà bạn muốn mua. Khi mua quần áo, mình có thói quen đọc nhãn trên quần áo. Mình muốn biết chất liệu của nó là polyester hay cotton, sản xuất ở Việt Nam hay Trung Quốc, và cách giặt ủi như thế nào để giúp mặc nó bền và lâu hơn. Khi mua thực phẩm, mình ưu tiên hàng Việt (cụ thể là hàng địa phương của các doanh nghiệp nhỏ) để giúp nông dân Việt Nam thay vì mua thực phẩm nhập từ nước ngoài.

2.       Nhận thức xung quanh

Đừng lạc mất trong thế giới riêng của mình. Phải biết chuyện gì đang xảy ra trên hành tinh này. Một cách để cập nhật thông tin xung quanh là theo dõi trang Facebook hay Twitter của một cơ quan báo chí nào đó. Thí dụ như bạn theo dõi page của báo Tuổi Trẻ để cập nhật tin tức ở Việt Nam, hay BBC News để cập nhật tin tức thế giới.

3.       Đọc, đọc và đọc

Đọc để mở rộng sự hiểu biết, vốn sống và tầm nhìn.

Đọc ở đây không giới hạn ở đọc tiểu thuyết. Hãy đọc nhiều thể loại khác nhau như lịch sử, địa lý, và hồi ký. Hạn chế đọc hoặc không đọc sách self-help hay sách dạy làm giàu vì nó chẳng giúp ích gì nhiều cho bạn do mỗi người mỗi hoàn cảnh khác nhau thì làm sao áp dụng cho mình được.

Đọc báo, tạp chí giúp cập nhật tin tức, nắm bắt khuynh hướng và hòa nhập cộng đồng. Chủ nhật nào mình cũng háo hức mua The Sunday Times ở Nam Phi để vừa theo dõi tình hình trong ngoài nước, vừa cười ngặt nghẽo hoặc tức giận với mục Mambara of the Week (tạm dịch: Kẻ ngu Trong Tuần)  đầy châm biếm, giống như Tuổi Trẻ Cười ở Việt Nam. Ở Nam Phi, nơi tự do ngôn luận và tự do báo chí được tôn trọng, các quan chức cấp cao hễ làm sai chuyện gì ảnh hưởng đến lợi ích chung của người dân đều bị đưa lên mục này. 

Nói về việc đọc, mục tiêu đăt ra trong năm 2020 của mình là đọc 20 quyển sách. Nhưng mình đọc chưa được 05 quyển vì mình còn đọc báo mạng và nghe sách nói. Nếu bạn tò mò muốn biết mình đọc sách gì, thì đây là danh sách:

I have life, Waiting for the Barbarians (tác giả JM Coetzee), Back to Angola (tác giả Paul Morris), The Only Way to Do It … is to Do It (tác giả Carmel McConnell), và Anton Rupert.

Nếu bạn di chuyển nhiều thì có thể nghe sách nói. Trên YouTube có hàng ngàn sách nói chờ bạn, với điều kiện là bạn phải biết tựa sách. Một điều thú vị là khi bạn nghe sách này thì sẽ có danh sách sách khác cho bạn nghe. Vậy là danh mục sách bạn nghe sẽ nhiều hơn.

Hai sách nói mình nghe trên YouTube vào tháng 12 này rất ý nghĩa là Animal Farm của Goerge OrwellBinh Pháp Tôn Tử (The Art of War by Sun Tzu).

Tạo hành động đọc thành một thói quen thường nhật còn giúp bạn mở rộng vốn từ. Điều này đúng không chỉ với tiếng mẹ đẻ mà còn với ngoại ngữ mà bạn đang theo học.

4.       Học một ngôn ngữ mới

Học một ngôn ngữ mới sẽ mở ra một chân trời mới cho các bạn. Khi biết một ngôn ngữ khác, bạn sẽ biết về một nền văn hóa mới.

Học ngoại ngữ sẽ dể dàng hơn khi bạn có động lực và mục tiêu học. Thí dụ, muốn du lịch nước Nhật thì ban nên học những câu giao tiếp thông dụng bằng tiếng Nhật để chuyến đi của mình thú vị hơn dù cho bạn đi theo đoàn. Không phải mình không tin vào hướng dẫn viên, nhưng mình tự tin hơn và hào hứng về chuyến đi hơn khi mình biết ngôn ngữ của nước mà mình đi.

5.       Du học

Du học là cơ hội tuyệt vời cho bạn tìm hiểu về văn hóa và con người ở nước mà bạn đi học. Việc tiếp xúc với một nền văn hóa mới sẽ thay đổi quan điểm sống và cách nhìn của bạn. Cuộc sống của bạn sẽ như một cầu vồng vì bạn được tiếp xúc với nhiều người từ những nền văn hóa khác nhau.

Tuy nhiên không phải ai cũng có điều kiện để đi học nước ngoài. Lí do là khi du học bạn phải chi trả rất nhiều tiền. Nào là tiền học phí. Nào là tiền chi phí ăn ở. Nếu được, bạn hãy tìm học bổng. Tùy theo khả năng, bạn có thể tìm học bổng bán phần hay toàn phần.

Việc du học sẽ không giúp nhiều cho bạn, trừ việc bạn có tấm bằng nước ngoài, nếu bạn không chịu học hỏi và hòa nhập môi trường mới. Ngày xưa, khi mình đi học theo một học bổng toàn phần của chính phủ Việt Nam ở Scotland, gặp các bạn Việt Nam, bọn mình nói tiếng Anh với nhau vì người này tưởng người kia là Thái hay Trung Quốc. Sau khi trao đổi dăm ba câu, thì tụi mình chuyển sang nói tiếng mẹ đẻ hết. Vậy là cơ hội luyện tiếng Anh bị giảm. Khi đi chợ thì mình cũng không sử dụng tiếng Anh nhiều, trừ việc nói cảm ơn, vì siêu thị bày hàng nên chỉ việc đi lại lấy, không cần hỏi han gì. Ở trọ thì mình ở kí túc xá chung nhà với ba cô gái Trung Hoa nên cơ hội nói tiếng Anh không nhiều vì tụi nó không thân thiện lắm. Bốn đứa dùng chung phòng bếp, và mỗi lần chạm mặt nhau thì chỉ cười xã giao rồi chào nhau hỏi mày khỏe không. Thế là hết đoạn hội thoại. Vì vậy, mình tham gia nhóm đi bộ cùng người bản xứ mỗi thứ bảy và đi nhà thờ vào chủ nhật. Có một bà cụ muốn truyền bá đạo Chúa thêm cho nhiều người nên bà đưa rước mình mỗi chủ nhật. Bà rất ngoan đạo và thân thiện. Thậm chí bà dẫn mình về nhà bà uống trà.

Ở phiên chợ Giáng sinh ở thành phố Edinburgh, Scotland năm 2010 

Bài viết này dựa theo nội dung của how to be a better global citizen

Nguồn tham khảo

https://www.oxfam.org.uk/education/who-we-are/what-is-global-citizenship/

https://www.gvi.ie/blog/7-steps-to-become-a-global-citizen/

https://tuoitre.vn/hanh-trinh-tro-thanh-cong-dan-toan-cau-cua-nguoi-tre-viet-20191111172047051.htm

https://nhandan.com.vn/baothoinay-xahoi/hoi-nhap-voi-chuan-cong-dan-toan-cau-619385/

Leaving town for the countryside (Bỏ phố về quê)

 

This is me, wandering around in a vegetable garden in Đồng Nai Province in Vietnam

To some young people in modern times, living in the city is not as alluring as living in the country anymore. Some avoid the hustle and bustle of the city by leaving for the countryside for a low pace of life.

They consume what they produce. They pick fruit and vegetables from the garden; They collect eggs and raise fish.

They sow seeds, water them, and watch them flower, nourish and produce fruit or leaves. Later on, they collect them and enjoy them. To me, doing so is contentment. That is a part of life that city dwellers are missing.

They live in harmony with nature. They enjoy seasonal fruits and vegetables. They respect nature by using the remains of their produce as compost for the next crops.

It sounds like a perfect way of living to me.  One day when I build up enough savings, I also leave town for the countryside to live a pastoral life.

To some young people in modern times, living in the city is not as alluring as living in the country anymore. Some avoid the hustle and bustle of the city by leaving for the countryside for a slow pace of life.

Country dwellers live in harmony with nature.

They pick fruits and vegetable from their own garden, collects eggs from hens they feed, and raise fish in a pond at the back door.

They sow seeds, water them, and watch them bloom, mature and produce fruit or leaves or flowers. They respect the cycle of nature by using the remains of their produce as compost for the next crops. Harvesting, consuming and sharing their own produce is a priceless experiment. To me, doing so is contentment. That is a part of life that city dwellers miss out on.

It is a perfect way of living for me. One day when I build up enough savings, I also would love to leave town for the countryside to live a quiet pastoral life.

I was sitting on a bale of rice straw in my friend's village, contemplating how my life would turn out. My smile was deceiving ...

Li Ziqi (Lý Tử Thất), a Chinese girl, is a wonderful example of this living style. She has attracted more than ten million subscribers on her YouTube channel. People are fascinated by her videos which depict her lifestyle and delicious foods. I’m fascinated by one of her answers in an interview. She said ‘When I worked in the city, it was about survival. Now when I work in the countryside, I feel like I’m truly living.'

In Vietnam, we have ‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ (Kitchen on the Hill). The girl behind ‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ is Tâm An. She has been criticized as a replica of Li Ziqi. People in Vietnam, as well as China, believe that this Vlogger imitates what Li Ziqi has done in her videos. However, others praise her work and consider her as ‘Li Ziqi of Vietnam’.

I have come across Li Ziqi (Lý Tử Thất), a Chinese girl, who is a wonderful example of countryside living. She has attracted more than fifty million subscribers on her YouTube account. 

People are fascinated by her videos which depict her life and the delicious foods she cooks. I am fascinated by one of the answers she gave in an interview, saying: ‘When I worked in the city, it was about survival. Now when I work in the countryside, I feel like I’m truly living.'

Vietnam has its own version of Li Zigi. It is ‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ (Kitchen on the Hill). The girl behind ‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ is Tâm An. She has been criticized as a replica of Li Ziqi. There are some Vietnamese and Chinese who believe that Tâm An simply imitates what Li Ziqi has done in her videos. However, others praise her work and consider her as the ‘Li Ziqi of Vietnam’. There is a saying in English that the greatest compliment to give someone is to imitate them.  Most of us do that much of the time as we imitate people we admire or respect.

(Draft 1 in grey; draft 2 in blue)

References

Li Ziqi's YouTube Channel https://www.youtube.com/channel/UCoC47do520os_4DBMEFGg4A

Li Ziqi, the Uprising Chinese Internet Figure with 58 Million Fans

Vietnamesevlogger suspected of copying Chinese influencer Li Ziqi 

‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ (Kitchen on the Hill): https://www.youtube.com/channel/UCDG75lCXu9WmJq_2uN-44Cg

If you love to discover how normal life in the central of Vietnam is, you should watch ‘Bếp Trên Đỉnh Đồi’ (Kitchen on the Hill).

A concrete path edging the rice paddy field leads to my friend's house


Photos were taken at different times when I was in Vietnam.

Update on 24 Oct 2023:

I very much enjoy the two videos below which were filmed by Eli in Russia, so I would like to share them with you. Have a look!
Hope you will enjoy them as much as I do.

Giáng sinh xanh ở mũi đất tận cùng của lục địa đen

 

Christmas fruit cake là một loại bánh truyền thống không thể thiếu được trong dịp Giáng sinh
 ở Châu Âu và Nam Phi

Ngược với Mỹ và Châu Âu, Giáng sinh ở Nam Phi rơi vào mùa hè. Mùa mà đất trời bao phủ một màu xanh căng tràn nhựa sống. Mùa trăm hoa hẹn nhau khoe sắc. Thế nên Giáng sinh ở đất nước cầu vồng, và cả ở Úc, được gọi với một cái tên rất tượng hình. Giáng sinh “xanh”. 

Giáng sinh là một kỳ nghỉ dài và quan trọng nhất trong năm, đánh dấu sự khép lại năm cũ và mở ra năm mới. Giáng sinh là dịp người dân Nam Phi xum họp gia đình, gắn kết yêu thương và quan tâm lẫn nhau qua những món quà và lời chúc mừng Giáng sinh. 

Từ giữa tháng mười, các cửa hàng tràn ngập quà và các món trang trí cho Giáng sinh. Các tổ chức phi chính phủ, tổ chức thiện nguyện, nhà dưỡng lão tất bật gói quà Giáng sinh để tặng cho “thần dân” của mình. Sau Giáng sinh, thùng rác của các hộ gia đình đầy vỏ hộp và giấy gói quà, và vật dụng trang trí Giáng sinh không dùng lại được nữa. Bãi rác thì rác nhiều hơn.

Màu chủ đạo của Giáng sinh là màu đỏ. Thế nên nhà nào cũng bài trí đo đỏ. Các trung tâm mua sắm, nhà hàng, khách sạn ngập tràn không khí Giáng sinh lung linh lấp lánh. Đêm đêm, tôi hay dạo một vòng quanh khu nhà giàu ở Brooklyn, Pretoria để ngắm đèn Giáng sinh muôn hình vạn trạn lộng lẫy hun hút trong tầm mắt. Brooklyn còn là nơi hội tụ hơn 130 đại sứ quán, là nơi tập trung các đại sứ quán đứng thứ hai trên thế giới chỉ sau Washington DC. Vì thế các tuyến đường có trụ sở đại sứ quán của các nước châu Âu lộng lẫy lung linh không khí Giáng sinh. Nhưng năm nay thì khác: việc trang trí Giáng sinh kém xinh và lẻ tẻ. Cuộc diễu hành kèn trống rộn ràng và hoá trang rực rỡ thu hút hàng trăm người xem trên phố Lawley, với tên gọi quen thuộc là phố Giáng sinh, bị hủy bỏ do dịch Covid-19. 

Về phần trang trí Giáng sinh, tín hiệu đặc trưng rực rỡ của Giáng sinh. Có nhà trang trí. Có nhà không. Điều này tùy vào tôn giáo và thị hiếu của gia chủ. Có người không bài trí chi cả vì cho là lãng phí và không cần thiết.  Nhà nào có con trẻ thì trang hoàng bài bản theo truyền thống để giữ nếp. Cả nhà dựng cây thông lên và cùng nhau trang trí cho nó đẹp, đi nhà thờ hát thánh ca, tặng quà Giáng sinh cho nhau. Em hàng xóm bên phải nhà tôi nói chồng trang trí một dàn đèn cô tiên trước nhà để tạo không khí Giáng sinh cho hai cô con gái bé bỏng. Bác hàng xóm sau nhà tôi, đầu tháng 11, bác đem cây Giáng sinh bằng nhựa, bác dùng bao nhiêu cái Giáng sinh rồi bác chẳng nhớ nổi, dựng ở một góc của phòng tiếp khách. Cây Giáng sinh cách tân của bác cao tầm 1m đính đầy những trái châu màu trắng như tuyết và màu xanh dương bừng sáng như bộ váy áo nữ hoàng Anh.

Gia đình tôi chẳng hề trang trí Giáng sinh vì không theo công giáo và trào lưu trang trí Giáng sinh. Thay vào đó, tôi nướng một chiếc bánh fruit cake. Nướng bánh fruit cake là một truyền thống không hề thiếu trong gia đình mà tôi học và hòa nhập nhanh còn hơn học chửi thề bằng tiếng Afrikaans. Một hoạt động mừng Giáng sinh chúng tôi không thể bỏ qua là đi ngắm đèn Giáng sinh. Chúng tôi dạo một vòng ở Brooklyn và Waterkloof để tận hưởng một bữa tiệc màu sắc hình ảnh và ánh sáng đậm chất Giáng sinh. 

Trẻ con háo hức trông ngóng Giáng sinh như trẻ con ở Việt Nam mong chờ Tết đến. Các em chộn rộn khui quà Giáng sinh từ ông bà cha mẹ. Con nít sáng ngủ dậy thấy quà dưới chân mình thì hăm hở mừng và tin rằng tối qua Father Christmas đem quà cho chúng. (Ở Nam Phi, ông già Nô-en được gọi gần gũi là Father Christmas.) Chúng đâu biết khi chúng ngủ say thì cha hoặc mẹ rén rút đặt quà lên giường cho chúng.

Con nít bây giờ khôn lắm. Thằng bé 9 tuổi, hàng xóm nhà tôi, nói làm gì có Father Christmas. Nó còn dám chắc rằng người lớn nói có Father Christmas là nói láo. Nó không tin. Khi cô giáo kể về Father Christmas, em thậm chí mạnh dạn nói với cô giáo là Father Christmas không có thật. Báo hại cô giáo phải mét phụ huynh để em được chấn chỉnh suy nghĩ của mình.

Giáng sinh là dịp đoàn tụ gia đình. Nhà nhà sum vầy quây quần bên mâm cơm Giáng sinh thịnh soạn. Một Giáng sinh không món gà tây như ở nước Mỹ. Nhưng nếu ai mừng Giáng sinh theo kiểu Mỹ thì sẽ ăn gà tây. Một buổi tiệc Giáng sinh đậm chất Nam Phi là braai, tiệc nướng thịt ngoài trời, bên cạnh hồ bơi nước trong veo mát lạnh đầy mời mọc. Cánh đàn ông phụ trách nhóm lửa nướng thịt trong khi nhâm nhi thịt khô biltong và lon bia mát lạnh. Cánh phụ nữ dọn bàn ăn, làm salad và pha nước sốt cho các món thịt nướng. Thịt thà nhiều nên phải ăn kèm salad để cân bằng độ béo độ đạm của thịt, ngoài tinh bột là bánh mì nướng roostebrook, bánh mì lát nướng phong cách sandwich, khoai tây hay khoai lang nghiền. Nhà nào không thích nấu nướng dọn dẹp thì kéo nhau ra nhà hàng, nhưng phải đặt bàn trước cả tháng nếu muốn thưởng thức tiệc Giáng sinh ở nhà hàng nổi tiếng. Nhà nào theo tiêu chí tiết kiệm mà vẫn thắt chặt tình thân thì hẹn gặp nhau ở một nhà trong họ và tổ chức một “pot luck party”. Tức là mỗi gia đình mang theo thức ăn đồ uống của riêng mình rồi cùng nhau chia sẻ. 


Bàn tiệc mừng Giáng sinh theo phong cách thường nhật thân mật

Trên bàn tiệc Giáng sinh, mỗi chỗ ăn có một Christmas cracker. Trong Christmas cracker có một món quà nho nhỏ, một cái vương miện bằng giấy, và một câu đố kèm theo đáp án hoặc câu chuyện tiếu lâm. Để biết bên trong Christmas cracker của mình có gì, mình phải nhờ người ngồi cạnh mình nắm một đầu của cracker và kéo như kéo co. Kéo nhẹ thôi đủ để cracker bung ra và phát ra tiếng nổ nhẹ như pháo bông cầm tay. Kéo mà mạnh quá thì bạn mình sẽ té lật ghế. Rồi mình đọc to câu đố lên để đố cả nhà hoặc câu chuyện tiếu lâm cho cả nhà cùng thưởng thức. Quà trong cracker thường là quà tượng trưng nho nhỏ xinh xinh, mang mục đích trang trí và tạo niềm vui khui quà. Quà trong cracker của tôi năm 2019 là một vòng đeo chìa khóa. Màu của nó là gì, tôi không cần nói ra bạn cũng đoán được!

Christmas cracker và món khai vị trong bữa trưa Giáng sinh

Đáp án của câu đố (riddle) này là 'Because you can't pull their legs'.
Đây là câu đố mẹo, một dạng chơi chữ mà ngôn ngữ nào cũng có. Hai cụm 'play jokes' và 'pull someone's leg' có cùng một nghĩa.

Nói đến Giáng sinh là phải nhắc đến ẩm thực, cụ thể là bánh. Người Đức có bánh Stollen. Người Ý có bánh Panettone. Người Anh có bánh fruit cake. Người Na Uy và Pháp có bánh Yule Log mà người Việt hay gọi là bánh củi vì bánh trông như khúc củi. Ở một quốc gia đa sắc tộc và màu da như Nam Phi, người dân cũng có bánh fruit cake. Tôi tạm dịch là bánh trái cây Giáng sinh và gọi ngắn gọn là bánh Giáng sinh. Tất cả các loại bánh Giáng sinh kể trên đều được bày bán đầy ắp khắp các cửa hàng như thể dân ta bán bánh chưng bánh tét và đủ loại mứt vào dịp Tết cổ truyền.

Dù thành phần bánh có chút biến đổi theo quốc gia, vùng miền và thị hiếu của người nướng, bánh trái cây Giáng sinh thực ra là một loại bánh với thành phần cốt yếu là bột mì và nho khô. Vì thế nếu ai dị ứng hoặc không thích nho khô thì không đụng đến hoặc không nên ăn. Bánh Giáng sinh có vị ngọt nhẹ của nho khô, tiếng sừng sực của trái anh đào tẩm đường, độ béo của bơ và trứng, cùng độ cồn vấn vương của rượu Brandy hoặc rum.

Bánh Giáng sinh khi nướng đượm mùi ngọt thơm tinh túy không lẫn vào đâu được. Hương vị đặc trưng của bánh Giáng sinh khác hẳn với các loại bánh khác như scone, muffin, chocolate brownie, hay banana bread. Khi bánh nướng vừa tới, cả gian bếp thơm lừng. Một Giáng sinh thơm lừng. Mùi thơm phưng phức của bơ, nho khô, trái anh đào, và hạt Nam Việt Quốc len lỏi lên cả tóc và áo của người nướng, chẳng khác gì một loại nước hoa đặc biệt. Ngửi là thèm ăn liền! Đây là điểm cộng mà tôi không trải nghiệm được nếu mua bánh ở cửa hàng. Còn dựng cây thông và trang trí Giáng sinh thì chẳng tận hưởng được cái thơm lừng hiếm có của Giáng sinh.


Ổ bánh này mình có trọng lượng 3kg.
Gia đình, bạn bè, và hàng xóm đều ghiền ăn và khen nức nở.

Cũng như bánh trái cây Giáng sinh ở các quốc gia nói trên, bánh trái cây Giáng sinh ở Nam Phi có nhiều phiên bản khác nhau. Gia vị tẩm bánh khác nhau như bột quế, bột cà ri mother-in-law.  Thành phần trái cây khô và các loại hạt đa dạng như chà là, hạt óc chó, hạt hạnh nhân, mận khô, hạt hồ đào, hay hạt thông. 

Ngay cả cách làm bánh cũng có sự khác nhau. Có người luộc hỗn hợp trái cây khô trong nước sôi trước khi trộn bột mì. Có người tẩm hỗn hợp trái cây khô với rượu brandy qua đêm. 

Rượu pha vào bánh Giáng sinh cũng là một đề tài rộng để nói. Có người dùng rượu Brandy. Có người dùng rượu Rum. Có người dùng rượu Sherry. Riêng tôi, tôi thích dùng rượu brandy hơn. Rượu brandy mang lại hương vị truyền thống, cổ điển và thơm phưng phức.

Ngoài phần để riêng ướp bánh, rượu brandy còn được rưới lên bánh sau khi bánh đã ra lò. Rượu Brandy giúp tăng hương vị cho bánh, tạo độ mềm và ẩm cho bánh. Ngoài ra, nó còn là chất bảo quản tự nhiên giúp bánh ngon và đằm hơn cả tháng mà không cần tủ lạnh. Ông xã tôi là người rưới thêm rượu brandy, khoảng 60ml mỗi lần trong ba ngày, lên bánh. Nhiệm vụ của tôi chỉ là nướng bánh và thưởng thức. Xét ra chồng tôi cũng góp công làm nên chiếc bánh Giáng sinh huyền thoại. Người nướng kẻ rưới.

Sau khi tìm kiếm rồi săm soi nhiều công thức bánh trái cây Giáng sinh ở Úc, Anh, và Nam Phi, tôi chọn công thức bánh của tập đoàn Woolworths. Woolworths là một chuỗi siêu thị tiếng tăm dành cho dân trung lưu trở đi ở Nam Phi, cung cấp và sản xuất nhu yếu phẩm an toàn chất lượng. Woolworths còn xuất bản tạp chí ẩm thực Taste, được nhiều bà nội trợ yêu thích, mà tôi hay mua. Tôi chọn phiên bản bánh trái cây Giáng sinh này vì công thức chuẩn vị truyền thống với nguyên liệu đơn giản dễ tìm. Do vậy, bánh dễ chế biến cho một người đến từ nền văn hóa lúa nước chỉ biết bột gạo với đường, còn bột mì, bột nở, và bơ là “vật thể bay” bí hiểm như tôi.

Công thức bánh này có mother-in-law spice, loại bột cà ri do người Ấn Độ ở thành phố biển Durban pha trộn. Thành phần chính của bột cà ri này là bột rau mùi. Nhưng nó đanh đá như mẹ vợ mẹ chồng là do sự kết hợp của vô số các loại gia vị khô như: hạt thì là Ai Cập, thì là Ba Tư, thì là tây, nhục đậu khấu, lá nguyệt quế, đinh hương, hoa hồi, thảo quả, bạch đậu khấu, nghệ, và ớt. Nói về tên gọi lạ lùng hiếm thấy của bột cà ri này, không ai rõ tại sao nó có tên như thế. Nhưng bột cà ri này nhuộm màu đỏ đất đậm đà ấm áp, có vị cay xé lưỡi, toả hương vừa thơm vừa nồng. Lỡ hít sâu bột cà ri này để ngửi xem mùi nó ra sao là ho húng hắng. Tựu chung, sắc vị và hương hợp với cái tên ngồ ngộ mà tôi tin chắc rằng ai đọc qua một lần sẽ nhớ dài lâu.


Thông tin bên lề:
Nam Phi là quốc gia có số người Ấn Độ, sống ngoài Ấn Độ, lớn nhất thế giới. Họ sống tập trung ở Durban. Vì thế khi đến Durban, bạn có dịp khám phá một thiên đường gia vị của người Ấn mang bản sắc Nam Phi. Durban cũng là nơi đầu tiên ông Mahatma Gandhi sống khi ở Nam Phi. Chính tại nơi đây, chứng kiến sự phân biệt đối xử tàn khốc của người da trắng ở Nam Phi với người Ấn bị đọa đày kiếp nô lệ, ông đứng lên khởi xướng phong trào ‘phi bạo lực’. Về sau, ông góp phần giúp Ấn Độ giành độc lập từ tay nước Anh.

Một trong những câu châm ngôn nổi tiếng của ông Gandhi là ‘Sống như thể bạn sẽ chết vào ngày mai. Học như thể bạn sẽ sống mãi mãi.’ (‘Live as if you were to die tomorrow. Learn as if you were to live forever.’)

Tìm được công thức bánh, nhưng tôi ít khi trung thành với công thức gốc. Tôi cắt giảm và bỏ bớt nguyên liệu. Tiêu chí làm bánh như thế này của tôi bị ảnh hưởng bởi cách ăn uống cẩn thận và lối sống “ít mà chất” (less is more). Càng đơn giản, càng nhẹ nhàng. Thế thì tại sao không khi tôi có thể. Dẫu sao công thức gốc là căn bản cho ta biết nên cần gì làm gì. Tôi dùng đường nâu thay vì đường trắng. Đường nâu tạo hương vị đậm đà và màu bánh đằm hơn. Tôi giảm đường vì không hảo ngọt. Tôi cắt bơ vì không thích ăn béo quá. Và sự cắt giảm này làm cho bánh cân bằng tất cả các hương vị. Tôi bỏ hẳn bột cà ri Mother-in-law cho đơn giản các nguyên liệu. Có lần tôi rắc một ít bột gia vị này vào, bánh có vị rất lạ, kiểu Tây không ra Tây Ta không ra Ta. Thế nên kể từ lần duy nhất đó, tôi vĩnh viễn chia tay bột cà ri Mother-in-law khi làm bánh Giáng sinh.

Sau đây là công thức bánh trái cây Giáng sinh mà tôi nôn nao nướng vào mỗi dịp Giáng Sinh.

Mình trung thành với công thức bánh mà mình biến đổi chút ít qua bao năm nay


Dòng rượu brandy tầm trung của Nam Phi mà mình thường tẩm cho bánh Giáng sinh.
Mỗi lần nướng bánh, mình mua loại rượu brandy khác nhau. Không năm nào trùng lấy năm nào.

Sau khi nướng xong, tôi thường không cắt bánh ăn liền trong ngày hôm đó. Tôi để bánh nghỉ đến ngày hôm sau, và chỉ cắt bánh sau khi bánh ngậm đợt rượu brandy thứ hai. Kết quả đáng sự chờ đợi: bánh đậm đà hương vị. Bánh để càng lâu càng đằm, càng mềm, càng thơm nhờ vào những nụ hôn rượu Brandy cháy bỏng nồng nàn.

Mùa Giáng sinh này, các bạn hãy nướng một chiếc bánh trái cây Giáng sinh đi nhé. Không gì ngon bằng bánh nhà làm.

Có ngon không nào!

Chúc các bạn nướng được một chiếc bánh trái cây giáng sinh như ý. Và hưởng một mùa Giáng sinh vui vẻ đầm ấm cùng gia đình trong thời điểm đầy ‘biến động’ này.

Dịch covid-19 tháng 10 năm 2020